TẤM ẢNH
Di chúc trị giá mười triệu.
Còn phần của tôi, lại chỉ là một bức ảnh cũ.
“Bố cô để lại cho cô một món đồ.”
Công chứng viên nói bằng giọng đều đều, lạnh nhạt như đang đọc một điều khoản vô cảm.
Chị cả nhận năm triệu.
Em trai cũng năm triệu.
Đến lượt tôi.
Ông ta khựng lại vài giây, ánh mắt lướt qua mặt tôi, rồi mới tiếp tục:
“Một tấm ảnh.”
Tôi sững người.
“Ảnh… gì ạ?”
Phong bì giấy màu vàng nhạt được đẩy sang trước mặt tôi.
Tôi run tay mở ra.
Bên trong là một bức ảnh chụp từ hai mươi năm về trước.
Trong ảnh, tôi mười bảy tuổi, đứng giữa sân căn nhà cũ, nụ cười ngây ngô, ánh mắt trong veo.
Lật mặt sau.
Là nét chữ của bố tôi, không thể nhầm lẫn:
“Nhị Á, cố lên nhé, phải thi đậu đại học.”
Chị gái và em trai nhìn sang nhau.
Căn phòng im phăng phắc.
Không một ai lên tiếng.