Chương 7
“Chị nghe rõ đây.” Tôi nói chậm rãi, giọng không hề dao động. “Từ chuyện chăm sóc bố mẹ, đến việc cưới hỏi, giỗ chạp, hay Tết có về quê hay không — chị và Tiểu Quân tự thương lượng với nhau. Em không tham gia nữa.”
“Em nói vậy là sao?”
“Nghĩa là từ giờ trở đi, em buông tay rồi.”
“Con Hai, em không thể làm thế—”
“Em hoàn toàn có thể.” Tôi đáp. “Chị à, năm nay em ba mươi bảy tuổi. Hai mươi năm qua, em đã dốc hết cho cái nhà này. Đến đây là đủ.”
“Nhưng còn mẹ—”
“Mẹ không thiếu người.” Tôi nói thẳng. “Mẹ có hai con. Em vẫn sẽ gọi điện, vẫn sẽ gửi tiền hằng tháng. Nhưng chuyện về quê chăm sóc, em không làm nữa.”
“Con Hai—”
“Chị và Tiểu Quân mỗi người nhận năm trăm vạn.” Tôi tiếp lời. “Nhà cửa cũng đứng tên Tiểu Quân. Đã nhận phần, thì phải gánh trách nhiệm.”
Đầu dây bên kia lặng ngắt.
“Như vậy mới gọi là công bằng, đúng không?” Tôi hỏi.
Không có câu trả lời.
Tôi đếm thầm mười giây.
“Thế nhé.” Tôi nói. “Có việc thì nhắn WeChat.”
Tôi cúp máy.
Đứng ở đầu làng, tôi châm thêm một điếu thuốc.
Ba mươi bảy năm sống trên đời.
Cuối cùng tôi cũng học được cách nói một chữ: không.
10.
Một tháng sau, tôi xin được việc mới — làm hành chính văn phòng cho một công ty logistics.
Lương ba ngàn rưỡi.
Không cao.
Nhưng đều đặn.
Tôi dọn khỏi căn phòng thuê đã ở suốt năm năm, chuyển sang một nơi khác.
Căn hộ mới quay về hướng Nam, ánh nắng tràn vào mỗi sáng.
Diện tích vẫn chỉ khoảng năm mươi mét vuông, nhưng ngày nào cũng có nắng.
Tiền thuê đắt hơn năm trăm tệ.
Tôi thấy đáng.
Chị gái và em trai không còn gọi cho tôi nữa.
Nghe mẹ nói, hai người đang tranh luận chuyện ai sẽ chăm bà.
Chị muốn đón mẹ lên Thượng Hải.
Em trai nói nhà quê sửa xong rồi, mẹ cứ về ở.
Họ cãi nhau.
Một cuộc cãi vã mà trước đây chưa từng tồn tại.
Bởi vì khi ấy, đáp án luôn là: con Hai lo.
Bây giờ con Hai không lo nữa, họ buộc phải tự quyết.
Mẹ gọi cho tôi, giọng pha chút than phiền.
“Con Hai à, chị con với em con suốt ngày cãi nhau, mẹ đau đầu lắm.”
“Họ cãi chuyện gì vậy mẹ?”
“Cãi xem ai chăm mẹ. Chị con muốn mẹ lên Thượng Hải, mẹ thì không quen. Em con bảo về quê, nhưng hai đứa nó đi làm suốt, nhà trống, mẹ ở với ai?”
“Vậy mẹ muốn sao?”
Mẹ ngập ngừng: “Mẹ… muốn đến chỗ con.”
Tôi im lặng một lúc.
“Mẹ à, nhà con chỉ có năm mươi mét, không đủ chỗ.”
“Chật một chút cũng được mà…”
“Hơn nữa con phải đi làm cả ngày, không có thời gian chăm mẹ.”
Bên kia im lặng.
“Mẹ nghĩ con còn giận à?” tôi hỏi.
“Không phải…”
“Mẹ, con không giận.” Tôi nói khẽ. “Con chỉ là… mệt.”
Tôi nói tiếp: “Chị và Tiểu Quân đã nhận di sản. Để họ lo cho mẹ đi. Họ có tiền, có nhà lớn.”
“Con Hai—”
“Mẹ ạ, con không có năm trăm vạn.” Tôi nói. “Con chỉ có mỗi bản thân mình.”
Tôi cúp máy.
Ngồi bên cửa sổ, nhìn nắng chiều rơi đầy sàn nhà.
Ấm áp.
Yên tĩnh.
Tôi nhớ đến bức ảnh ấy.
Cô bé mười bảy tuổi đứng dưới gốc lựu, cười vô tư.
Ngày đó tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng thì số phận sẽ đổi thay.
Hai mươi năm sau, tôi mới hiểu — số phận đúng là đã đổi.
Chỉ là không phải tôi thay đổi nó.
Mà là nó mài mòn tôi.
Từ một đứa trẻ tin vào “nỗ lực sẽ được đền đáp”, tôi trở thành một người phụ nữ hiểu rằng: có những hy sinh vĩnh viễn không được hồi đáp.
Nhưng thì đã sao?
Tôi vẫn sống.
Vẫn làm việc.
Vẫn tự nuôi được mình.
Vậy là đủ.
11.
Ba tháng sau nữa, chị gái bất ngờ gọi cho tôi.
“Con Hai, chị muốn bàn với em chuyện này.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện của mẹ.” Chị ngập ngừng. “Mẹ nói muốn vào viện dưỡng lão.”
Tôi sững người.
“Viện dưỡng lão?”
“Ừ.” Chị thở dài. “Mẹ bảo không muốn làm phiền tụi mình. Chị và Tiểu Quân khuyên rồi nhưng mẹ không đổi ý.”
“Vậy thì để mẹ đi.”
“Nhưng chi phí—”
“Chẳng phải hai người mỗi người có năm trăm vạn sao?”
Đầu dây im lặng vài giây.
Rồi chị nói: “Con Hai… em có thể góp một phần không?”
Tôi bật cười.
“Chị, cho em hỏi một câu.”
“Gì?”
“Hai người có một nghìn vạn. Viện dưỡng lão một năm mười vạn là cùng. Hai người không lo nổi à?”
“Không phải là không lo—”
“Vậy sao lại hỏi tiền em?”
Im lặng.
“Con Hai, em vẫn còn oán tụi chị à?”
“Không.” Tôi đáp. “Em không oán.”
“Vậy thì—”
“Em đã nói rồi.” Tôi ngắt lời. “Từ lúc đó, chuyện của gia đình này không còn liên quan đến em.”
“Nhưng mẹ—”
“Mẹ có hai người con.” Tôi nói. “Em sẽ thăm hỏi, gửi tiền lễ Tết. Nhưng trách nhiệm chăm sóc, không phải của em nữa.”
“Con Hai!”
“Chị à, em ba mươi bảy tuổi rồi.” Tôi nói chậm rãi. “Em đã nuôi em trai ăn học, đã chăm bố năm năm. Em làm tròn phần mình rồi.”
“Còn lại—”
“Là chuyện của hai người.”
Tôi cúp máy.
Không day dứt.
Không áy náy.
Chỉ thấy nhẹ người.
12.
Nửa năm sau, tôi được đề bạt làm tổ trưởng.
Lương tăng lên năm nghìn.
Không nhiều, nhưng đủ.
Tôi bắt đầu tiết kiệm.
Mỗi tháng để dành một nghìn.
Một năm hơn mười nghìn.
Nếu kiên trì, mười năm nữa có lẽ tôi mua được một căn hộ nhỏ.
Hoặc không.
Nhưng không sao.
Tôi có cuộc sống của tôi.
Công việc của tôi.
Tương lai của tôi.
Tất cả đều do chính tay tôi dựng lên.
Một tối dọn ngăn kéo, tôi vô tình lấy ra bức ảnh cũ.
Cô bé mười bảy tuổi dưới gốc lựu, cười rạng rỡ.
Tôi nhìn thật lâu.
Rồi cất nó lại.
Không xé.
Không đốt.
Chỉ cất đi.
Bởi vì tôi hiểu rồi.
Đó là di sản duy nhất bố để lại cho tôi.
Không phải tiền.
Không phải nhà.
Mà là một lời nhắc.
Nhắc tôi đừng làm người gánh vác thay nữa.
Nhắc tôi hãy sống cho chính mình.
Ở một góc độ nào đó, đó cũng là món quà lớn nhất ông từng trao.
Tôi mỉm cười, đóng ngăn kéo.
Bước đến bên cửa sổ.
Ngoài kia, đèn đóm sáng rực.
Sau mỗi ánh đèn là một gia đình.
Có nơi ấm áp.
Có nơi lạnh lẽo.
Có người lớn lên trong yêu thương.
Cũng có người trưởng thành trong lãng quên.
Tôi thuộc về vế sau.
Nhưng không sao cả.
Tôi vẫn là tôi.
Vẫn sống.
Vẫn bước tiếp.
Vẫn hy vọng.
Không mười triệu thừa kế.
Không nhà cao xe sang.
Không xuất thân hiển hách.
Tôi chỉ có chính mình.
Và thế thôi — cũng đã đủ rồi.
(Hết)