LẦN NÀY
Mẹ vợ đưa cho tôi 500 tệ, dặn dò mua giúp bà một sợi dây chuyền vàng kiểu truyền thống, nặng 30 gram.
Tôi cầm tiền mà không hề do dự.
Bà vốn “mù” tỷ giá, mỗi lần chuyển khoản đều mặc định 1 đô = 1 tệ. Để giữ yên ấm trong nhà, tôi toàn âm thầm bỏ tiền túi ra bù thêm, coi như chút lòng hiếu thảo với người lớn.
Cho tới một hôm, đang ăn cơm thì vợ tôi bất ngờ quăng mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Anh biết không, mẹ nói với em rồi.”
“Mỗi lần nhờ anh mua đồ ở nước ngoài, giá anh đưa ra còn cao hơn cả cửa hàng chính hãng.”
“Có phải anh lấy tiền của mẹ mang về lo cho gia đình mình không?”
Chưa kịp nói rõ đầu đuôi, lần này mẹ vợ lại tiếp tục nhờ tôi mua hộ bà một sợi dây chuyền vàng cổ truyền 30 gram từ nước ngoài.
【XXX đã chuyển cho bạn 500 tệ, vui lòng kiểm tra số dư.】
Tôi lại lặng lẽ xác nhận đã nhận tiền.