Chương 7
Sau “vụ dây chuyền vàng giả”,
mẹ vợ hoàn toàn bị cả họ quay lưng.
Không ai thèm hỏi han.
Càng không có ai dám cho bà ta vay dù chỉ một đồng.
Muốn cứu con gái khỏi đống nợ chồng chất,
bà ta đành khoác chiếc bao tải sờn rách, lục lọi từng thùng rác nhặt chai nhựa đem bán.
Người phụ nữ từng khinh thường dây chuyền không phải “vàng cổ truyền” thì không xứng đáng đeo,
giờ đây có thể vì một chai nước suối mà tranh giành với cả chó hoang.
Còn Tô Tình.
Vì bị đưa vào danh sách đen tín dụng,
cô ta không còn cơ hội kiếm được một công việc tử tế.
Cuối cùng chỉ có thể làm shipper giao đồ ăn cầm chừng qua ngày.
…
Một hôm, tôi chờ chuyến bay tại khu miễn thuế trong sân bay.
Qua lớp kính lớn trước mặt,
tôi chợt nhìn thấy một bóng người quen đến đau mắt.
Tô Tình.
Cô ta mặc bộ đồng phục giao hàng màu vàng chói.
Một tay xách hộp cơm,
đứng ngoài quầy miễn thuế, ánh mắt chết lặng dán chặt vào chiếc Rolex trưng bày bên trong.
Chính là mẫu đồng hồ năm xưa,
cô ta từng vì sĩ diện mà bắt tôi “ứng tiền mua trước”,
chỉ tiếc khi ấy hàng đã hết.
Giờ đây, ánh mắt cô ta trống rỗng đến đáng sợ.
Mặt mày tái nhợt, tóc bết dính, hốc mắt trũng sâu.
Chỉ vài tháng ngắn ngủi,
cô ta đã già đi không dưới mười tuổi.
Cô ta quay đầu lại.
Qua lớp kính, nhìn thấy tôi –
ăn mặc chỉn chu, thần sắc thong dong.
Bên cạnh là Lục Viên, tiếp viên trưởng vừa được điều chuyển,
trẻ trung, xinh đẹp.
Lúc ấy, Lục Viên đang ngẩng đầu, nhẹ nhàng chỉnh lại cà vạt cho tôi.
Động tác dịu dàng,
ánh mắt mềm mại đến mức như tan chảy.
Tô Tình sững sờ.
Môi cô ta run rẩy,
dường như muốn gọi tên tôi.
Rồi bất chợt như mất trí,
cô ta lao thẳng vào bên trong khu miễn thuế.
Ngay lập tức bị an ninh sân bay chặn lại.
“Làm gì đấy? Giao đồ thì đứng ngoài!”
Bảo vệ cau có, đẩy mạnh một cái.
Tô Tình loạng choạng lùi lại.
Hộp cơm trong tay rơi xuống sàn, bung ra tung tóe.
Cô ta vội vàng ngồi xổm, nhặt từng hạt cơm rơi vãi.
Nước mắt rơi xuống sàn, từng giọt, từng giọt.
Tôi nhìn cảnh ấy,
trong lòng không dấy lên chút sóng gió nào.
Giống như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở WeChat, bỏ chặn số của cô ta – số từng bị tôi khóa lại từ lâu.
Chuyển cho cô ta 500 tệ.
Ghi chú:
“Không cần hoàn trả.”
“Tiền bố thí, quy đổi theo tỷ giá đô Zimbabwe.”
Chuyển khoản thành công.
Ngay sau đó, tôi lập tức chặn lại và xóa sạch.
Điện thoại của Tô Tình vang lên.
Cô ta run rẩy mở ra, nhìn thấy thông báo chuyển tiền.
Giữa đại sảnh sân bay đông nghịt người qua lại,
cô ta ôm đầu bật khóc, gào lên như kẻ mất trí.
Lục Viên hơi nhíu mày, nghiêng người che tầm nhìn cho tôi.
“Người quen của anh à?”
Tôi nắm tay Lục Viên,
quay lưng lại phía lớp kính.
Khẽ cười:
“Không quen. Chỉ là người giao đồ ăn thôi.”
Loa sân bay vang lên thông báo lên máy bay.
Lục Viên nhẹ giọng nhắc:
“A Lâm, tới giờ rồi.”
Tôi kéo vali cabin.
Nắm tay cô ấy.
Ngẩng đầu, bước về phía cổng lên máy bay.
Ánh nắng xuyên qua ô kính lớn, rọi xuống người tôi.
Ấm áp đến lạ.
Khi máy bay xuyên qua tầng mây,
tôi nhìn ra biển mây trắng xóa ngoài cửa sổ.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.
Sự trả thù tốt nhất không phải là oán hận,
cũng không phải là dày vò nhau đến chết.
Mà là tôi đã đứng ở độ cao vạn mét,
nhìn thấy một thế giới rộng lớn và rực rỡ.
Còn bọn họ…
Chỉ có thể vật lộn trong bùn lầy,
vì một tờ 500 tệ mà cắn xé lẫn nhau.
Mãi mãi không thể ngẩng đầu.
Đó mới là kết cục tôi dành cho họ.
Tỷ giá 1:1.
Công bằng.
Hoàn chỉnh.
(Hết)