Chương 6
“Tổng số tiền: 483.000 tệ.”
“Căn cứ vào lịch sử giao dịch và nội dung tin nhắn.”
“Được xác định là khoản vay phát sinh trong thời kỳ hôn nhân.”
“Mục đích sử dụng: chi tiêu cá nhân và giao dịch trái phép.”
“Không thuộc chi phí sinh hoạt chung của gia đình.”
“Khoản tiền này, cô bắt buộc phải hoàn trả toàn bộ.”
Tô Tình nhìn chằm chằm vào con số khủng khiếp kia.
Hai chân mềm nhũn, cô ta ngã phịch xuống sàn.
“Bốn trăm tám mươi ba nghìn… em đào đâu ra số tiền đó chứ…”
Tôi cúi mắt nhìn cô ta từ trên cao, giọng lạnh lùng:
“Không có tiền sao? Vậy thì mang hết chút tài sản rách nát còn sót lại của cô ra mà trả.”
Ở góc phòng, Tô Nguyệt co người như con chim bị dồn vào đường cùng, thấy tình thế xấu liền lén lút định chuồn đi.
Giọng tôi vang lên, lạnh đến thấu xương:
“Đứng yên.”
“Tô Nguyệt, cô đã bán lại những món đồ xa xỉ tôi mang về.”
“Hành vi này cấu thành lừa đảo với số tiền đặc biệt lớn.”
“Tôi đã trình báo công an.”
Hai chữ “công an” vừa vang lên, Tô Nguyệt như bị rút cạn sức lực.
Cô ta quỵ xuống, run rẩy gào khóc:
“Anh rể! Em biết lỗi rồi!”
“Là mẹ em với chị em ép em làm!”
“Em thật sự không liên quan!”
Livestream vẫn đang phát trực tiếp.
Bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem của cô ta bị hàng trăm nghìn người xem chứng kiến tận mắt.
Phần bình luận nổ tung:
“Quả báo tới rồi!”
“Nam chính xử quá gọn!”
“Cả nhà hút máu cuối cùng cũng bị thanh toán!”
Mẹ vợ thấy con gái lớn phá sản, con gái út thì đứng trước nguy cơ vào tù.
Lập tức phát điên, lao tới như con thú mất kiểm soát.
Giơ tay định cào thẳng vào mặt tôi:
“Đồ tai họa! Tao giết mày!”
Chưa kịp chạm tới, hai người thợ chuyển nhà đã bước lên chắn trước.
Bà ta đâm sầm vào thân hình vạm vỡ kia, bị hất ngược ra sau, ngã sõng soài.
Ngay dưới chân bà ta là sợi dây chuyền “vàng” giả đã gãy làm đôi.
Tôi tiến lên, ngồi xổm xuống, nhìn khuôn mặt méo mó vì sợ hãi xen lẫn phẫn nộ của bà ta.
“‘Mẹ’ à… không đúng, giờ phải gọi là ‘bà dì’ mới đúng.”
“Không phải các người thích tính tỷ giá 1 đổi 1 sao?”
“Vậy thì khoản nợ gần nửa triệu này…”
“Nếu không trả nổi, tôi sẽ tính đúng theo tỷ lệ đó…”
“Đủ để các người ngồi tù thêm vài năm.”
“Thiếu dù chỉ một đồng, tôi cũng sẽ xin cưỡng chế.”
“Hạn chế mọi chi tiêu cao cấp.”
“Đến vé tàu cao tốc cũng đừng hòng mua.”
“Ở mục nát luôn tại cái thành phố này.”
Đám họ hàng thấy tình hình không ổn, sợ bị vạ lây vì tiền bạc.
Lập tức kiếm cớ tháo chạy.
“Ơ chết, nhà tôi quên khóa bếp gas!”
“Muộn giờ đón con rồi!”
Chỉ trong nháy mắt, căn phòng tiệc chỉ còn lại ba mẹ con nhà họ Tô.
Và một bãi hỗn độn tan hoang.
Điện thoại của Tô Tình bỗng rung liên hồi.
Toàn là cuộc gọi đòi nợ từ các app vay online.
Cô ta vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã gầm lên:
“Tô Tình! Trước 5 giờ chiều nay không trả tiền.”
“Tao sẽ cho người chặt tay mày!”
Cô ta hoảng loạn ném văng điện thoại, ôm đầu gào khóc thảm thiết.
Tôi đứng thẳng dậy.
Phủi phủi chiếc quần vốn chẳng hề dính bụi.
Kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn trong góc phòng.
Mang giày da, không ngoái đầu, rời khỏi căn phòng ngập mùi thối rữa đó.
Sau lưng là tiếng chửi rủa điên cuồng của mẹ vợ.
Tiếng khóc nấc của Tô Nguyệt.
Và tiếng gào gần như xé họng của Tô Tình.
Nhưng tất cả… đã không còn liên quan gì tới tôi nữa.
Ngoài kia, bầu không khí thật dễ chịu.
…
Một tháng sau, giấy chứng nhận ly hôn được gửi tới tay tôi.
Nhà họ Tô vì không đủ khả năng trả nợ.
Căn nhà bị tòa án kê biên, đem ra đấu giá.
Nghe nói ngày cưỡng chế, mẹ vợ cũ ôm chặt khung cửa không chịu buông.
Miệng liên tục gào lên:
“Đây là nhà của con gái tôi! Ai cho phép các người vào!”
Cuối cùng vẫn bị cảnh sát kéo đi.
Hàng xóm đứng xem bàn tán xôn xao.
Nhưng chẳng ai thương hại.
Sau khi căn nhà được bán, nợ nần thanh toán xong.
Cả ba mẹ con gần như trắng tay.
Số tiền còn lại thậm chí không đủ mua nổi một căn nhà vệ sinh.
Ba người phải chui rúc trong tầng hầm chưa đầy 20 mét vuông ở khu ổ chuột.
Tô Nguyệt vì livestream bán hàng giả, trộn thật giả lừa fan.
Bị nền tảng cấm hoạt động vĩnh viễn.
Người mua hàng đồng loạt ký đơn kiện tập thể.
Không chỉ phải bồi thường.
Cô ta còn đối diện án hình sự.
Ngày qua ngày chỉ dám trốn trong tầng hầm, không dám ló mặt ra ngoài.