Hai Mươi Năm

Cập nhật
01-02-2026
Thể loại
Lượt xem
144
Trạng thái
Chưa xác định

Mẹ tôi đứng trên bục giảng suốt bốn mươi năm trời, chưa từng trễ một buổi, chưa từng than một lời.
Học trò của bà, tính ra có thể gặp ở khắp mọi miền.

Vậy mà đến ngày nghỉ hưu, khoản lương đầu tiên bà nhận được lại ít đến đáng thương — chỉ 840 tệ.

Nhìn mẹ cầm tờ giấy lĩnh lương, mắt đỏ hoe mà không nói nổi một câu, lòng tôi thắt lại như bị ai bóp chặt.

Tôi không kìm được nữa, cầm sổ tiết kiệm chạy thẳng đến Sở Giáo dục, quyết làm cho ra lẽ.

Nhân viên tiếp nhận hồ sơ tra cứu rất lâu trên máy tính.
Ban đầu anh ta tỏ vẻ mất kiên nhẫn, sau đó thì sững người.

Anh ta đẩy kính lên sống mũi, ngẩng đầu nhìn tôi đầy khó tin:

“Thông tin cho thấy… mẹ anh hai mươi năm trước đã được phong giáo viên cấp cao.”
“Bà còn thuộc diện hưởng phụ cấp đặc biệt của nhà nước.”

“Mức lương hưu tiêu chuẩn mỗi tháng đáng lẽ phải vào khoảng 24.000 tệ.”

“Vậy vì sao thực tế… chỉ có 840?”