Bạn Thân B-án Tôi

Cập nhật
31-01-2026
Thể loại
Lượt xem
0
Trạng thái
Chưa xác định

Sau khi Trần Vy – người bạn thân chơi với tôi hơn mười năm – sa chân vào cờ bạc, cô ta bỗng gọi điện với giọng phấn khích khác thường, bảo muốn rủ tôi đi Ma Cao xả stress.

“Vừa trúng lớn đó! Ở Wynn Palace nhé, chị lo hết!”

Tôi tin cô ấy.

Nhưng ngay khi máy bay vừa chạm đất, Trần Vy không đưa tôi về khách sạn, mà dẫn thẳng vào sòng bạc, vòng qua những hành lang u tối, rồi đẩy tôi vào một căn phòng riêng kín mít.

Cửa vừa đóng lại, sắc mặt cô ta tái mét.

“Thật ra… tôi thua năm mươi triệu.”

“Nếu không trả được, họ sẽ bán tôi sang Myanmar.”

Giọng cô ta run rẩy, rồi đột ngột nắm chặt tay tôi:

“Nhưng ông chủ nói chỉ cần tìm được một người phụ nữ có bớt hình trăng lưỡi liềm, thì sẽ xóa sạch nợ.”

“Trên bụng cô có đúng không? Tôi từng nhìn thấy khi tắm chung…”

“Xin lỗi… tôi không muốn chết, thật sự không muốn chết!”

Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị bốn gã đàn ông lực lưỡng ép xuống ghế sofa.

Trong lúc giằng co, ánh mắt tôi vô tình lướt qua bức tường đối diện.

Ở đó treo một bức tranh vẽ nguệch ngoạc của trẻ con.

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Đó là bức tranh tôi từng vẽ cho bố trước khi bị bắt cóc năm ấy.

Ông nâng niu nó như báu vật, nói rằng sẽ giữ suốt đời.

Mà giờ, nó lại xuất hiện ở đây.

Trong khoảnh khắc, mọi mảnh ghép trong đầu tôi khớp lại với nhau.

Tôi bỗng bật cười thầm, ánh mắt lạnh dần.

Trần Vy à, Trần Vy.

Lần này cô đúng là đặt cược trúng người rồi.

Chỉ tiếc rằng—

Người thắng cuộc, vĩnh viễn không phải là cô.