CHƯƠNG 7
“Mẹ ơi, con đã về rồi.”
“Con thật sự đã trở về nhà.”
Làn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua gương mặt, tôi khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như mình đang được mẹ ôm vào lòng, giống hệt những năm tháng ấu thơ—dịu dàng, ấm áp đến mức khiến tim người ta mềm ra.
Nửa tháng trôi qua, vết thương trên người tôi gần như đã hồi phục hoàn toàn.
Trần Vy và Khinh Dã cũng biến mất khỏi thế giới của tôi, tôi không hỏi, cũng chẳng muốn biết kết cục của họ ra sao.
Ban đầu bố muốn giao lại sòng bạc cho tôi quản lý, nhưng tôi chẳng có chút hứng thú nào với cờ bạc. Tôi chỉ muốn sống cuộc đời mình yêu thích.
Ông không ép buộc, cũng không khuyên nhủ thêm, chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một khoản tiền, bảo tôi cứ mạnh dạn đi theo con đường mình chọn.
Tôi ở lại Ma Cao thêm một thời gian, sau đó mở một tiệm bánh ngọt nhỏ—coi như hoàn thành giấc mơ thời thơ bé chưa từng kịp lớn lên.
Hôm đó, khi tôi đang thử nghiệm một món tráng miệng mới, bố bất ngờ gọi điện.
Dựa vào những manh mối tôi cung cấp, toàn bộ đường dây buôn người cùng gia đình từng mua tôi đã bị bắt.
Bọn buôn người bị kết án tử hình, bản án đã được thi hành.
Vụ việc với gia đình người mua phức tạp hơn, nhưng trước ngày xét xử, cậu “em trai” mà tôi từng bị ép sinh ra đã định cuỗm sạch tiền tiết kiệm trong nhà để bỏ trốn.
Kết cục là khi bị cha mẹ phát hiện và đuổi theo, hai chiếc xe va chạm trên cao tốc.
Hai người tử vong, một người liệt nửa đời.
Thiện ác cuối cùng cũng có báo—ông trời chưa từng bỏ sót ai.
Vài ngày sau, tôi đang họp với nhân viên để bàn về sản phẩm mới.
Vô thức ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên bức tranh gia đình ba người treo trên tường, tôi bỗng sững sờ.
Ngày tôi bị bắt cóc… thật ra là sinh nhật của mẹ.
Hôm đó tôi muốn mua kẹo Thụy Sĩ, định mang về làm quà cho mẹ.
Khi bố đang trả tiền, tôi buông tay ông ra, ôm túi kẹo với tâm trạng háo hức, vừa đi vừa nghĩ xem nên giấu ở đâu để mẹ không phát hiện.
Trong bánh chẻo? Trong bánh kem?
Hay đặt thẳng vào tay mẹ, cười thật tươi rồi nói:
“Mẹ ơi, sinh nhật vui vẻ, con tặng mẹ kẹo nè!”
Nhưng tôi chưa kịp nói điều gì, thì đã vĩnh viễn xa mẹ.
“Chị San San, kẹo mới nhập về rồi, vẫn để ngoài cửa cho khách đi đường lấy tự do chứ ạ?”
Nhân viên kéo tôi về thực tại.
Tôi hoàn hồn, nhìn hai thùng kẹo sặc sỡ đặt ngay cửa tiệm.
“Ừ, mấy em lấy trước đi, còn lại mang ra trưng bày.”
Bọn họ cười nói rộn ràng, mỗi người lấy vài viên rồi bê thùng kẹo ra ngoài.
Một cô bé làm thêm tranh thủ lấy nhiều hơn, ôm chạy tới trước mặt tôi, đổ kẹo lên bàn:
“Chị San San, chị ăn đi ạ.”
Tôi mỉm cười, gật đầu.
Giữa đống kẹo đủ màu sắc, một viên kẹo Thụy Sĩ nổi bật lên.
Tôi cầm nó trong tay, bóp nhẹ, nhưng lại không nỡ bóc ra ăn.
Rất lâu sau, tôi nhét viên kẹo vào túi áo, đứng dậy rời khỏi tiệm, đi thẳng đến nghĩa trang.
Hôm nay chính là ngày đó.
Sinh nhật của mẹ.
Cũng là ngày tôi bị bắt cóc.
Tôi đặt viên kẹo Thụy Sĩ trước bia mộ, mỉm cười dịu dàng:
“Mẹ ơi, bây giờ con và bố sống rất tốt, mẹ không cần lo lắng nữa.”
“Mẹ ơi, sinh nhật vui vẻ.”
“Con tặng mẹ kẹo nè.”
(Hoàn)