CHƯƠNG 6
Càng kể, giọng ông càng lạc đi, cả người run lên, ánh mắt đầy sát khí cứ liếc về phía cầu thang.
Bên dưới dường như là tầng hầm, nơi không ngừng vọng lên những tiếng rên đau đớn đến ghê người.
“Là… Khinh Dã sao?” tôi khẽ hỏi.
Ông gật đầu.
“Ừ. Ban đầu bố nhốt nó chung với Trần Vy, để hai đứa tự hành hạ lẫn nhau.”
“Cuối cùng Trần Vy không chịu nổi, bị nó rạch hơn mấy chục nhát dao.”
“Xử lý xong Trần Vy, bố cho người giam riêng nó lại, chờ con quay về quyết định.”
Tôi đưa tay chạm vào lớp gạc sau đầu, theo chân bố đi xuống tầng hầm.
Ánh đèn mờ tối, Khinh Dã bị trói quặt tay sau lưng vào ghế, bụng bê bết máu chưa khô.
Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn. Tôi nheo mắt nhìn kỹ, phát hiện trên má phải của hắn bị ghép thêm một mảng da.
Hắn từng nói sẽ cắt da của tôi khâu lên mặt mình.
Giờ thì bố đã thay tôi trả lại y nguyên.
“Khinh Dã, cô chủ Hoắc đã về rồi, còn không mau xin lỗi?”
Có người quát lớn.
Khinh Dã giật mình mở to mắt, hoảng loạn gào lên:
“Cô chủ! Xin cô tha mạng, là tôi ngu dốt, không biết điều!”
“Xin cô cho tôi một con đường sống… hoặc ít nhất cho tôi chết nhanh gọn!”
Tôi theo phản xạ ôm lấy bụng, quay người bước đi:
“Bố, con tin bố có cách xử lý của mình.”
“Chỉ cần đừng để hắn thoát là được.”
Vừa rời khỏi tầng hầm, tiếng rên rỉ lại vang lên, nhưng rất nhanh đã tắt hẳn.
Bố đưa tôi vào một căn phòng khác.
Căn phòng được bày biện tinh tế, toàn bộ đều là gam hồng phấn—màu sắc tôi thích nhất khi còn bé.
Trên tường treo đầy những bức tranh trẻ con tôi từng vẽ, từng bức đều được đóng khung cẩn thận, góc phải phía dưới là hai chữ nguệch ngoạc: “San San”.
Trước khi bị bắt cóc, gia đình tôi không hề giàu có.
Ba người chen chúc trong một căn phòng nhỏ, nhưng ngày nào cũng tràn ngập tiếng cười.
“Bố… vì sao bố lại đến Ma Cao mở sòng bạc? Làm sao bố kiếm được nhiều tiền như vậy?”
Ông đưa tay định châm thuốc, nhưng nhìn thấy tôi thì dừng lại, lặng lẽ cất bao thuốc vào túi.
“Sau khi con mất tích, bố báo cảnh sát, biết con bị bán đi, nhưng không tìm ra bọn buôn người, cũng không lần ra người mua.”
“Bố muốn tự mình đi tìm con, nhưng vừa không có tiền, vừa bị ràng buộc đủ thứ.”
“Sau đó theo bạn bè sang Ma Cao làm ăn. Có chút vốn thì mở sòng bạc.”
“Bao nhiêu năm nay, tiền kiếm được gần như đều dùng để tìm con. Bố còn chuyển phần lớn tài sản về đại lục.”
“Không ngờ… cuối cùng lại tìm thấy con ngay trong sòng bạc của chính mình.”
Ông cười gượng, cúi đầu xuống.
Tôi vô thức nắm chặt vạt áo.
Bố chưa từng nhắc đến mẹ, ông luôn chỉ nói “bố”.
Tôi cắn môi, giọng run run:
“Bố… còn mẹ con thì sao?”
Ông thở dài, giữa hai hàng mày là nỗi đau không che giấu được.
“San San, con có mệt không?”
“Nếu chưa mệt, bố đưa con đi gặp mẹ. Mẹ chắc nhớ con lắm.”
9
Lần cuối cùng tôi gặp mẹ là khi tôi năm tuổi.
Tôi đòi ăn kẹo Thụy Sĩ, mẹ mỉm cười bảo bố đưa tôi đi mua, còn bà ở nhà gói sủi cảo.
Mười mấy năm sau, lần tôi “gặp” lại mẹ…
Là trước bia mộ lạnh lẽo.
Trước mộ bày kín những món ăn và loài hoa mẹ thích, nhưng bà đã không còn có thể chạm vào nữa.
“Đừng tự trách mình.”
“Không phải lỗi của con.”
“Sau khi con bị bắt cóc, bố mẹ tìm con khắp nơi. Nhưng mẹ con đột ngột phát bệnh, chưa đầy hai tháng thì qua đời.”
“Trước lúc đi, bà dặn bố nhất định phải tìm được con.”
“Bà nói năm đó đáng lẽ phải đi cùng con, nếu không thì con đã không bị bắt.”
“Bà luôn lo con chịu khổ ở chỗ người mua, lo họ không nuôi con gái, lo con bị hành hạ.”
“Giờ con đã về rồi… mẹ con có thể yên tâm.”
Nước mắt tôi tràn ra, tôi quỳ xuống trước mộ, cố gắng lau đi nhưng không kịp.
Tôi kể cho mẹ nghe tất cả.
Kể rằng sau khi bị bán, họ đổi tên tôi thành Chiêu Đệ, mong tôi “gọi” được một đứa con trai đến cho họ.
Khi họ sinh được con trai thật, tôi từ Chiêu Đệ biến thành kẻ vô dụng, thành người hầu trong chính ngôi nhà đó.
Nhưng may mắn là tôi luôn nhớ mình là đứa trẻ bị mua về.
Nên đến tuổi, tôi lén lấy chứng minh thư, bỏ trốn, cắt đứt hoàn toàn với bọn họ.
Bao năm phiêu bạt, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Phải tìm lại cha mẹ ruột.
Tôi nhất định phải trở về nhà.