Anh Là Bác Sĩ Của Tôi
Tôi mắc ung thư não đã tròn ba năm.
Chồng tôi—trưởng khoa Ngoại Thần kinh—thế nhưng lại chín lần liên tiếp dời ca phẫu thuật mở sọ của chính vợ mình.
Lần đầu, ca mổ bị hủy vì một thực tập sinh mới vào nghề hoảng loạn đến ngất xỉu khi thấy máu.
Tôi đã nằm trên bàn mổ, thuốc mê được tiêm vào cơ thể, nhưng ca phẫu thuật không diễn ra.
Khi thuốc hết tác dụng, tôi tỉnh lại trong cơn đau xé não, như bị lôi ra khỏi địa ngục giữa chừng.
Lần thứ hai, ngay sát giờ đẩy tôi vào phòng mổ, anh ta nhận được cuộc gọi nức nở của cô thực tập sinh ấy.
Anh tháo găng, cởi áo phẫu thuật, bỏ tôi lại một mình trong phòng vô trùng lạnh buốt, rồi vội vã rời đi.
Những lần tiếp theo cũng không khá hơn.
Hễ tôi được xếp lịch mổ, thì cô ta hoặc thất tình cần an ủi, hoặc sốt nhẹ, cảm cúm, tâm trạng suy sụp—luôn có lý do để anh ta phải ở bên “chăm sóc tinh thần”.
Cuối cùng, tôi mệt mỏi đến mức không muốn giãy giụa thêm nữa.
Tôi tự tay ký vào giấy từ chối điều trị tích cực, đồng ý không hồi sức, lặng lẽ chờ cái kết của mình.
Nhưng đúng lúc đó, anh ta lại như phát điên.
Anh quỳ sụp bên giường bệnh, nắm lấy tay tôi, nước mắt rơi không kiểm soát, giọng run rẩy cầu xin:
— Xin em… tỉnh lại đi.