CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 31-01-2026
Lượt xem: 1

8

Trong khoảng thời gian bị đình chỉ công tác và buộc phải ở nhà, Bùi Tân Dật gần như suy sụp vì sự vắng mặt của tôi.

Lúc này anh ta mới phát hiện ra một sự thật buồn cười:
anh hoàn toàn không biết cách tự chăm sóc bản thân.

Đau dạ dày tái phát thì không nhớ thuốc để ở đâu,
áo sơ mi nhăn nhúm cũng không biết bật bàn ủi,
tủ lạnh trống rỗng, đến cả một cốc nước nóng cũng phải loay hoay tự đun.

Những chuyện vụn vặt ấy, trước đây chưa từng khiến anh bận tâm.
Bởi vì… đã có tôi âm thầm lo liệu tất cả.

Trong lúc lục tìm giấy tờ ở phòng làm việc, anh phát hiện một cuốn hồ sơ bệnh án bị kẹp sâu trong ngăn kéo.

Trang đầu tiên ghi rõ ngày tôi được chẩn đoán ung thư não.

Cũng chính là ngày sinh nhật của anh.

Bên dưới dòng ghi chép lạnh lùng của bệnh viện, là nét chữ quen thuộc của tôi, nhỏ và gọn:

【Hôm nay là sinh nhật anh. Em không dám nói ra bệnh tình, sợ anh lo. Trên đời này em chỉ còn mỗi anh, em phải cố gắng sống, để ở bên anh thêm lâu một chút.】

Bàn tay Bùi Tân Dật run lên.

Anh vội vàng lật sang những trang sau.

Từng trang giấy đều ghi lại sự tiến triển ngày càng xấu của bệnh,
và từng lần anh bỏ rơi tôi không chút do dự.

【2/1: Đau đầu dữ dội. Gọi cho anh, anh nói đang bận. Nhưng em thấy ảnh anh và Tống Nhiễm tụ tập trên mạng xã hội. Thôi vậy, chắc anh mệt thật.】

【13/2: Thị lực giảm nhiều, suýt ngã cầu thang. Anh nói ngày mai sẽ phẫu thuật cho em. Em rất vui, hy vọng lần này sẽ không bị hủy.】

【14/4: Ca mổ lại bị hoãn. Vì Tống Nhiễm sợ tối, anh đi đón cô ấy. Em nằm trong phòng mổ đến khi thuốc mê hết tác dụng. Đau lắm.】

……

Cho đến trang cuối cùng.

【Đây đã là lần thứ chín. Tân Dật, em không chịu nổi nữa. Có lẽ đối với anh, sự tồn tại của em chỉ là gánh nặng. Vậy thì em buông tay, trả anh lại tự do.】

Nước mắt anh nhỏ xuống, làm nhòe cả nét mực.

Bùi Tân Dật ôm chặt cuốn bệnh án, ngồi sụp trên sofa, khóc nấc lên như một đứa trẻ lạc đường.

“Chi Chi… anh xin lỗi…”

“Anh thật sự biết sai rồi…”

Chỉ tiếc rằng, tình cảm đến quá muộn,
cuối cùng còn rẻ mạt hơn cả cỏ ven đường.

Còn lúc này, tôi đang ở trong một viện dưỡng lão tại Zurich.

Ngoài cửa sổ là dãy Alps phủ tuyết trắng, yên bình đến lạ.

Bác sĩ điều trị chính của tôi là một người Đức tên Lucas.
Ông nói thẳng rằng khối u đã không còn khả năng phẫu thuật,
nhưng có thuốc nhắm trúng đích thế hệ mới, có thể giúp giảm đau và kéo dài thêm vài tháng.

Tôi từ chối điều trị tích cực, chọn chăm sóc giảm nhẹ.

Mỗi ngày ngắm núi tuyết, cho chim bồ câu ăn, viết vài dòng nhật ký.

Không còn Bùi Tân Dật.
Không còn Tống Nhiễm.
Không còn những ngày tháng chờ đợi trong tuyệt vọng.

Thế giới của tôi, cuối cùng cũng chỉ thuộc về chính tôi.


9

Nửa năm sau, Bùi Tân Dật cuối cùng cũng lần ra được tung tích của tôi.

Một đồng nghiệp cũ trong lúc du lịch Zurich, vô tình chụp được bóng lưng tôi bên hồ và đăng lên mạng.

Chỉ là một dáng người mờ xa, nhưng anh ta liếc mắt đã nhận ra.

Anh bán nhà, xin nghỉ việc, gom hết toàn bộ tiền tích góp, bay thẳng sang Zurich.

Anh thuê căn hộ ngay sát nơi tôi ở,
mỗi ngày đều đứng chờ ở con đường mà tôi nhất định phải đi qua.

Hôm đó, tôi được y tá đẩy xe lăn ra ngoài phơi nắng.

Bùi Tân Dật bất ngờ lao tới, chắn ngay trước mặt tôi.

Anh gầy rộc đi, tóc hai bên thái dương đã bạc lấm tấm,
trong ánh mắt là sự dè dặt và hạ mình chưa từng có.

“Chi Chi… lâu rồi không gặp.”

Tôi nhìn anh, lòng phẳng lặng đến lạ.

Thậm chí còn thấy hơi buồn cười.

“Thưa ông Bùi, ông tìm tôi có việc gì sao?”

Cách xưng hô xa lạ ấy khiến sắc mặt anh tái đi.

Anh quỳ xuống, định chạm vào tay tôi, nhưng tôi né tránh.

Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, rồi lúng túng rút về.

“Chi Chi, theo anh về nước đi. Anh đã sắp xếp hết rồi, liên hệ những chuyên gia ngoại thần kinh giỏi nhất. Nhất định… nhất định có cách cứu em.”