CHƯƠNG 7
“Anh biết mình từng tệ bạc đến mức nào. Khi đó đúng là bị mù quáng. Suốt nửa năm qua, ngày nào anh cũng sống trong ân hận. Thật sự… không có em, anh không thể sống tiếp.”
“Anh cầu xin em, cho anh thêm một lần nữa thôi. Để anh có cơ hội bù đắp, được không?”
Tôi im lặng lắng nghe lời thú tội của anh, nhìn giọt nước mắt lặng lẽ rơi nơi khóe mắt quen thuộc ấy.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng thật rồi.
Nhưng hiện tại, trái tim tôi đã nguội lạnh như tro tàn.
“Bùi Tân Dật, anh có hiểu thế nào là ung thư não giai đoạn cuối không?”
Tôi giơ tay, chạm nhẹ lên trán mình.
“Nó giống như một quả bom hẹn giờ ở đây — có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Thị lực tôi đang dần mờ đi, ngay cả việc cầm bút viết cũng đã trở nên khó khăn.”
“Những điều đó… đều là món quà anh để lại cho tôi.”
“Nếu trong chín ca phẫu thuật kia, chỉ cần một lần anh chịu nắm tay tôi, có lẽ tôi đã không phải đi đến bước này.”
“Giờ anh nói bù đắp? Anh định bù bằng cái gì? Lấy mạng anh ra sao?”
Sắc mặt Bùi Tân Dật trắng bệch, đôi môi run lên, nhưng không thốt nổi một lời nào.
“Tôi không còn hận anh nữa đâu.”
Tôi thở ra một hơi dài, nhẹ nhàng xoay chiếc xe lăn sang hướng khác.
“Hận thù khiến người ta kiệt quệ lắm. Giờ tôi chỉ muốn bình yên sống hết những ngày còn lại.”
“Nếu anh thật sự cảm thấy có lỗi… thì xin anh hãy biến mất. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Nói xong, tôi ra hiệu cho hộ lý đẩy mình rời đi.
Bùi Tân Dật quỳ sụp xuống tại chỗ, không bước theo.
Nhưng tôi biết, anh vẫn chưa rời đi.
Những ngày sau đó, bất chấp mưa nắng, anh vẫn lặng lẽ đứng trước cổng viện điều dưỡng.
Có lúc trong tay là món bánh tôi từng thích, có lúc lại ôm một bó hoa tươi.
Anh chưa từng dám tiến lại gần, chỉ đứng từ xa nhìn tôi.
Dù bão tuyết tràn về, dù lạnh đến run rẩy, dù bị bảo vệ xua đuổi, anh vẫn đứng yên như một pho tượng bất động.
Giống như đang tự giam mình trong một nghi thức chuộc lỗi câm lặng.
10
Sức khỏe tôi sa sút từng ngày.
Bác sĩ bảo, thời gian còn lại không nhiều nữa.
Đêm đó, Zurich hứng chịu một trận tuyết lớn hiếm thấy.
Tôi nằm trên giường, hơi thở nặng nề, ý thức dần chìm vào hư vô.
Qua ô cửa sổ, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, tôi nhìn thấy một bóng người đơn độc đứng giữa tuyết.
Là anh.
Bùi Tân Dật đứng đó suốt cả đêm, tuyết phủ trắng vai áo.
Tôi chợt nhớ lại tám năm trước, anh từng thức trắng xếp hàng mua vé hòa nhạc cho tôi.
Khi ấy, tình yêu là thật.
Những tổn thương về sau… cũng không hề giả dối.
Lòng người đổi thay, có lẽ đó chính là định mệnh.
Sáng sớm hôm sau, khi hộ lý mở cửa phòng, họ phát hiện tôi đã rời đi mãi mãi.
Khóe môi tôi vẫn giữ một nụ cười nhẹ nhõm, trong tay siết chặt một bức ảnh.
Đó là tấm hình chụp chung duy nhất của chúng tôi, đã được dán lại bằng băng keo, dù vết rạn vẫn hiện rõ.
Khi Bùi Tân Dật lao tới nghe tin, anh hoàn toàn sụp đổ.
Anh ôm chặt lấy tôi, không chịu buông tay, khóc đến khản cổ, không còn phát ra nổi âm thanh.
“Chi Chi… tỉnh lại đi… đừng bỏ anh…”
“Anh đưa em về nhà… chúng ta về nhà…”
Chỉ tiếc là… tôi không còn nghe thấy nữa.
11
Ba năm sau.
Trong nước xảy ra một tai nạn y khoa nghiêm trọng tại một bệnh viện tư nhân danh tiếng.
Một bác sĩ khoa Thần kinh mới vào làm đã thao tác sai trong ca mổ, khiến bệnh nhân bị liệt vĩnh viễn.
Người đó là Bùi Tân Dật.
Sau khi tôi mất, anh mang tro cốt tôi về nước, xin vào làm tại một bệnh viện tư.
Nhưng anh như biến thành một con người khác.
Ít nói, trầm mặc, ngoài giờ làm chỉ lặng lẽ ngồi trước hũ tro cốt của tôi.
Trong ca phẫu thuật hôm ấy, tay anh đột ngột run rẩy dữ dội, hoàn toàn mất kiểm soát.
Đó là di chứng tâm lý — rối loạn stress sau sang chấn (PTSD).
Chỉ cần cầm dao mổ, anh lại nhớ đến cảnh tôi rút kim truyền, máu chảy lênh láng, nhớ đến dáng vẻ tuyệt vọng của tôi trên bàn mổ.
Đôi tay của anh… đã hoàn toàn vô dụng.
“Bàn tay của thần” từng khiến anh kiêu hãnh, nay chỉ còn là phế tích.
Gia đình bệnh nhân không chấp nhận, đưa anh ra tòa.
Anh bồi thường sạch tài sản, còn gánh thêm một núi nợ.
Giấy phép hành nghề bị thu hồi, danh tiếng tan vỡ, anh không còn chỗ đứng trong ngành y.
Sau này, có người từng bắt gặp anh trên phố.
Chiếc áo khoác cũ sờn, hai tay ôm chặt hũ tro cốt, ánh mắt trống rỗng.
Có người nhận ra, hỏi vì sao anh lại thành ra thế này.
Anh chỉ cười ngờ nghệch, vừa lau hũ tro cốt vừa thì thầm:
“Chi Chi không thích bẩn… tôi phải lau sạch cho cô ấy.”
“Chi Chi đang đợi tôi phẫu thuật… sao tay tôi cứ run thế này…”
“Tôi là chủ nhiệm khoa Thần kinh… tôi chữa được cho cô ấy… nhất định sẽ chữa khỏi…”
Nghe nói Tống Nhiễm — kẻ đã đẩy anh xuống vực sâu — sau này lấy được phú nhị đại, nhưng chẳng bao lâu thì vì ngoại tình mà bị đuổi khỏi nhà, tiếng xấu lan xa, chỉ có thể làm việc lặt vặt tại một thẩm mỹ viện vô danh.
Còn Bùi Tân Dật, trong một đêm đông giá buốt, gục ngã dưới tòa nhà từng là nhà của chúng tôi.
Căn hộ ấy đã sớm thuộc về người khác.
Nhưng anh dường như không nhớ ra, vẫn tin rằng tôi đang chờ anh trên lầu, đợi anh về ăn cơm.
Khi người ta phát hiện, cơ thể anh đã lạnh cứng.
Anh vẫn quỳ, hướng về phía “nhà”.
Hũ tro cốt trong lòng được quấn chặt bằng áo khoác, không dính lấy một bông tuyết.
Trong túi áo, cảnh sát tìm thấy một mảnh giấy nhàu nát.
Chính là lời nhắn cuối cùng tôi để lại năm ấy:
【Bùi Tân Dật, lần này tôi thật sự không cần anh nữa.】
Bên dưới, có thêm một dòng chữ viết bằng máu, run rẩy, xiêu vẹo:
【Nếu có kiếp sau, đổi lại là tôi đứng ngoài phòng mổ đợi em. Đợi đến khi trời đất già nua, nhất định không rời đi.】
Tuyết trắng phủ đầy nhân gian, chôn vùi mọi yêu hận,
cũng vùi lấp lời sám hối muộn màng kéo dài cả một đời người.
Cuối cùng… tất cả đều im lặng.
【HẾT】