Chương 9
11
Sau khi ký xong giấy ly hôn, cuộc sống của tôi lao dốc không phanh.
Cơ thể ngày càng yếu, việc nặng thì không kham nổi, còn những công việc tử tế hơn, chỉ cần nhà tuyển dụng nhìn thấy hai chữ phá sản trong lý lịch là thẳng tay loại bỏ.
Tôi đành nhận đủ thứ việc vặt, miễn có tiền sống qua ngày.
Cuối cùng, tôi quay về nhà cha mẹ — nơi từng là chốn che mưa chắn gió cho tôi.
Nhưng giờ đây, nó lại biến thành một tầng địa ngục khác.
Mẹ tôi, người từng hết lời nâng đỡ tôi, từng xúi giục tôi “dạy vợ cho biết điều”, nay ngày nào cũng chì chiết.
“Nhìn mày xem, có khác gì phế vật không!”
“Đang yên đang lành, mày tự tay phá nát cả gia đình!”
“Hồi đó mày mà đối xử tử tế với Hứa Niệm một chút thì có đến mức này không?!”
“Mày có biết mày đã đánh mất cái gì không? Một con phượng hoàng thật sự đấy! Đồ ngu!”
Người từng là chỗ dựa vững vàng nhất của tôi, giờ lại trở thành kẻ khiến tôi đau đớn nhất.
Cha tôi ít lời, nhưng mỗi lần nhìn tôi chỉ lặng lẽ thở dài. Ánh mắt thất vọng pha lẫn chán ghét ấy, còn sắc hơn dao.
Tôi chìm trong hối hận triền miên, sống giữa những lời dè bỉu và chỉ trỏ.
Đêm nào tôi cũng giật mình tỉnh giấc.
Trong bóng tối, đôi mắt vô hồn của Hứa Niệm mười hai năm trước luôn hiện ra rõ mồn một — trống rỗng, lạnh lẽo, như hai vực sâu muốn nuốt chửng tôi.
Tôi bắt đầu một cách ám ảnh, lén lút tìm kiếm mọi thông tin về cô trên mạng xã hội.
Qua tài khoản của bạn bè cô, tôi nhìn thấy một cuộc sống hoàn toàn khác.
Cô đưa cha mẹ sang Thụy Sĩ, cười rạng rỡ giữa núi tuyết trắng xóa.
Cô dạo bước bên bờ biển Aegean, ngồi trước những mái nhà xanh trắng, thong thả nhâm nhi cà phê.
Cô đến Nhật Bản, khoác kimono, đứng dưới tán hoa anh đào nở rộ, nụ cười sáng đến chói mắt.
Người phụ nữ trong ảnh, là một Hứa Niệm mà tôi chưa từng được biết — tự do, rực rỡ, sống động đến xa lạ.
Bức ảnh gần nhất được chụp trong một buổi tiệc.
Cô mặc váy dạ hội đỏ, nổi bật giữa đám đông.
Bên cạnh là một người đàn ông phong độ, đang dịu dàng khoác áo cho cô.
Tôi nhận ra anh ta — một nhân vật trẻ tuổi đầy triển vọng trong giới.
Họ đứng cạnh nhau, hoàn hảo đến mức刺 mắt.
Tôi hiểu rồi.
Cuộc đời của cô đã lật sang một chương mới.
Một chương có ánh sáng, có tiếng vỗ tay, có những người trân trọng cô.
Còn tôi, bị bỏ lại vĩnh viễn trong trang cũ mục nát, nơi chỉ còn mùi thối rữa và côn trùng bò lúc nhúc.
Không bao giờ còn cơ hội sang trang.
12
Một buổi chiều, tròn một năm sau đó, tôi nhận được một bưu kiện không đề tên người gửi.
Tôi do dự mở ra.
Bên trong chỉ có vài tờ giấy mỏng đã ngả màu — biên lai bệnh viện.
Tôi cầm lên xem.
Một tờ là hóa đơn một tệ tiền đặt cọc viện phí năm ngoái, lúc tôi nằm viện, người nộp tiền thay là Hứa Niệm.
Chữ ký vẫn quen thuộc, nét bút mềm mại.
Bốn tờ còn lại, tôi hoàn toàn không nhớ mình từng thấy qua.
Nhưng ngày tháng trên đó khiến đầu tôi ong lên.
14 tháng 2 năm 2012.
Năm tôi đánh cô.
Ngày Lễ Tình Nhân.
Đó là bốn giấy đăng ký cấp cứu của Bệnh viện Nhân Dân số 1.
Ở mục nguyên nhân, ghi rõ:
Chấn thương vùng mặt.
Mỗi tờ, lệ phí: một tệ.
Người nộp tiền — vẫn là cái tên ấy.
Hứa Niệm.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả bỗng sáng tỏ.
Mọi chuyện cuối cùng cũng có đáp án.
Câu nói “mỗi cái tát một đồng” không phải là sự mỉa mai nhất thời.
Đó là một phép tính đã bắt đầu từ mười hai năm trước, từ bốn lần cô lặng lẽ một mình bước vào phòng cấp cứu.
Cô không phải chưa từng cầu cứu.
Cô đã đến bệnh viện, đã để lại dấu vết.
Cô cũng không phải chưa từng cho tôi cơ hội.
Chỉ là theo cách của riêng cô, ở những góc tối tôi chưa từng hay biết, cô đã ghi chép từng chút một mọi tội lỗi của tôi.
Và đồng tiền thuốc cuối cùng ấy…
Không phải thương xót.
Cũng không phải bố thí.
Mà là lời kết.
Là dấu chấm lạnh lùng cô đặt xuống cho bản thanh toán kéo dài suốt mười hai năm.
Tôi siết chặt những tờ giấy mỏng manh mà nặng tựa núi.
Chúng nghiền nát hơi thở cuối cùng trong lồng ngực tôi.
Tôi không đứng vững nổi, ngồi sụp xuống đất như kẻ lạc đường.
Không.
Tôi còn chẳng bằng một đứa trẻ.
Tôi giống một con chó hoang già nua, bẩn thỉu, bị cả thế giới ruồng bỏ.
Tôi ôm mặt, bật khóc nức nở —
Tiếng khóc muộn màng kéo dài suốt mười hai năm.
HẾT