Chương 8
“Suốt mười hai năm nay, mọi chuyện con bé Niệm Niệm trải qua, chúng tôi đều rõ cả.”
“Tháng nào nó cũng lặng lẽ gửi tiền về, còn thuê người chăm nom cho chúng tôi, nhưng nhất quyết không chịu xuất hiện.”
“Mỗi lần chúng tôi hỏi, nó chỉ nói một câu: bản thân nó sống không ra gì, không có tư cách đứng trước mặt cha mẹ.”
“Nó bảo, khi nào trở thành người đàng hoàng, có sự nghiệp, lúc đó mới dám quay về.”
Cha vợ nhìn tôi một thoáng, ánh mắt lướt qua dáng vẻ tàn tạ thê thảm của tôi, rồi dừng lại trên gương mặt sáng sủa, tự tin của Hứa Niệm. Khóe môi ông cong lên, đầy kiêu hãnh.
“Giờ thì nó đã làm được rồi.”
“Vì vậy, Cao Triết, mong anh rộng lượng một lần, thả cho con bé được tự do.”
Họ không van xin.
Cũng chẳng oán trách.
Họ đến chỉ để đưa con gái mình… về nhà.
Trong mắt họ, tôi – Cao Triết – đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi cuộc đời của Hứa Niệm.
Giống như một phạm nhân đã bị tuyên án tử, ngay cả quyền biện hộ cũng không còn.
10
Cuối cùng, tôi vẫn đặt bút ký vào tờ giấy ly hôn.
Tôi bán đi phần tài sản ít ỏi được chia từ căn nhà, cộng thêm khoản tiền cha mẹ tôi vét sạch mới đủ xoay xở cho ca phẫu thuật.
Ca mổ thuận lợi. Nhưng cuộc đời tôi thì không.
Công ty sụp đổ, tài sản bị phong tỏa, nợ nần chồng chất đè nặng lên vai.
Những kẻ từng xưng huynh gọi đệ, nay nhìn thấy tôi liền tránh né như tránh ôn dịch.
Tôi trắng tay.
Sau khi ra viện, việc đầu tiên tôi làm là đi tìm Hứa Niệm.
Qua hỏi han bạn bè, tôi biết được nơi cô đang làm việc.
Một tòa cao ốc đồ sộ tọa lạc giữa trung tâm sầm uất.
Bên ngoài treo bốn chữ mạ vàng lấp lánh: Tập đoàn Niệm An.
Tôi đứng bên kia đường, ngẩng đầu nhìn lên, cảm thấy mình nhỏ bé đến đáng thương.
Tôi không dám bước vào.
Chỉ ngồi ở bồn hoa trước cửa, từ sáng cho đến khi mặt trời ngả bóng.
Rồi cuối cùng, tôi cũng thấy cô.
Hứa Niệm bước ra, xung quanh là vài người cấp dưới đang báo cáo công việc. Cô vừa đi vừa nghe, gật đầu bình tĩnh, phong thái trầm ổn của một người đứng đầu.
Tôi phát điên.
Mặc cho bảo vệ ngăn cản, tôi lao thẳng về phía cô.
“Niệm Niệm!”
Giữa ánh nhìn kinh ngạc của nhân viên và người qua đường, tôi quỳ sụp xuống trước mặt cô, đầu gối nện mạnh xuống đất.
“Niệm Niệm, anh biết lỗi rồi!”
“Anh thật sự biết lỗi rồi! Em cho anh thêm một cơ hội được không?”
Tôi khóc đến không còn hình dạng, ôm chặt lấy chân cô, trút hết nỗi hối hận giày vò suốt mấy tháng qua.
“Anh không nên đánh em, không nên coi em không bằng con người! Anh là đồ súc sinh!”
“Em nhìn anh đi, bây giờ anh chẳng còn gì cả! Anh chỉ còn mỗi em thôi!”
“Chúng ta làm lại từ đầu nhé? Anh thề sẽ đối xử với em thật tốt, coi em như tổ tông mà thờ!”
Tôi vứt bỏ toàn bộ lòng tự trọng, vừa khóc vừa van xin.
Tôi đã nghĩ, chí ít sự nhục nhã và hối cải của mình cũng có thể khiến cô dao động.
Nhưng Hứa Niệm chỉ đứng đó, từ trên cao nhìn xuống tôi, ánh mắt xa lạ như đang nhìn một kẻ gây rối vô can.
Không sóng gió.
Không thương hại.
Cũng chẳng khinh ghét.
Chỉ là một sự lạnh lẽo trống rỗng, vô cảm đến tàn nhẫn.
“Anh Cao.”
Cô cất giọng, không to, nhưng đủ rõ.
“Làm ơn giữ lại chút thể diện.”
Rồi cô quay sang bảo vệ: “Nhờ anh đưa người này đi giúp tôi.”
Cô không nhìn tôi thêm dù chỉ một lần, xoay người bước vào chiếc xe đen đang đậu sẵn.
Chiếc xe rời đi, để lại phía sau bụi mù và sự im lặng chết chóc.
Hai bảo vệ lực lưỡng nhấc tôi lên như nhấc một món đồ vô tri, kéo sang bên đường.
“Anh nghe rõ rồi đấy. Tổng giám đốc Hứa nói, nếu anh còn tiếp tục quấy rối, chúng tôi sẽ gọi cảnh sát.”
Tôi ngồi bệt xuống đất, nhìn theo hướng chiếc xe biến mất, đầu óc trống rỗng.
Ngày hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ luật sư Chu.
【Anh Cao, theo ủy quyền của cô Hứa Niệm, xin thông báo.】
【Trong thời gian anh điều trị tại bệnh viện XX, khoản viện phí đặt cọc còn thiếu 1 tệ đã được cô Hứa thanh toán thay.】
【Chúc anh mau hồi phục.】
Một đồng đó.
Chính là đồng tiền cô từng nói, dành cho thuốc men của tôi.
Ngay cả sợi dây liên kết cuối cùng, mỏng manh chỉ bằng một đồng xu, cô cũng dứt khoát cắt bỏ.
Không giận dữ, không oán hằn.
Chỉ bằng sự lạnh lùng vô cảm nhất, cô dành cho tôi sự khinh miệt triệt để và cao cấp nhất.
Trái tim tôi… hoàn toàn hóa tro.