CHƯƠNG 8
Tôi đã học cách dốc lòng và tiền bạc của mình
cho những người thật sự biết quý trọng,
và thực sự cần được nâng đỡ.
Cuộc sống của tôi vì thế mà dần đầy lên,
không còn trống rỗng như trước.
Trên WeChat, tôi không còn đăng những bức ảnh “bế cháu sum vầy” để chứng minh hạnh phúc nữa,
mà thay vào đó là:
– những bức tranh sơn thủy vừa hoàn thành còn mùi mực mới
– khoảnh khắc ông Cố nhảy múa vụng về dưới ánh chiều tà
– phong cảnh tuyệt đẹp từ những chuyến đi xa, nơi chúng tôi chưa từng đặt chân tới
Chúng tôi đang sống cuộc đời mà rất nhiều người cùng thế hệ chỉ dám mơ.
Tự tại.
Thoải mái.
Có tiền.
Có thời gian.
Đây mới chính là ý nghĩa thật sự của tuổi hưu.
Không phải hy sinh đến cạn kiệt.
12
Mất đi nguồn chu cấp từ chúng tôi, cuộc sống của Cố Bân và Lý Lệ nhanh chóng trượt dốc —
đúng như tôi đã lường trước.
Chẳng bao lâu, họ không còn đủ khả năng trả tiền nhà, tiền xe.
Áp lực tiền bạc khiến những cuộc cãi vã nổ ra liên miên.
Cặp vợ chồng từng diễn vai “ân ái” trước mặt người khác,
giờ chỉ cần nhìn nhau cũng thấy chán ghét.
Chưa đầy nửa năm, họ đặt bút ký vào đơn ly hôn.
Căn hộ từng được gọi là tổ ấm bị ngân hàng thu hồi, đem bán cưỡng chế để bù nợ.
Sau khi trừ hết các khoản, số tiền còn lại chẳng đáng là bao.
Cố Bân được chia một phần nhỏ,
nhưng chỉ vài tháng sống lông bông là tiêu sạch.
Cuối cùng nó phải chuyển vào một phòng trọ chật hẹp, tối tăm,
làm công việc tay chân nặng nhọc,
chỉ đủ cầm cự qua ngày.
Đứa con trai từng được tôi nâng niu như báu vật,
rốt cuộc cũng phải tự mình nếm mùi gian nan của đời người.
Lý Lệ cũng chẳng còn vẻ hào nhoáng năm xưa.
Không hàng hiệu, không mỹ phẩm đắt tiền,
cô ta trở thành đề tài bàn tán trong nhóm bạn cũ.
Nghe nói cô ta đã tái hôn,
lấy một người đàn ông bình thường,
sống cuộc đời chật vật từng bữa.
Những tin tức ấy, là do vài đồng nghiệp cũ thỉnh thoảng kể lại.
Tôi và ông Cố chỉ mỉm cười,
không để tâm.
Đó là lựa chọn của họ.
Và là trách nhiệm họ phải tự gánh.
Cuối năm, đúng ngày Đông Chí, tôi nhận được một bưu kiện.
Bên trong là một tấm thiệp.
Trên mặt thiệp, bằng nét vẽ trẻ con vụng về,
là hình hai ông bà già nắm tay nhau.
Phía dưới, dòng chữ nguệch ngoạc:
“Bà ơi, con nhớ bà.”
Là Tiểu Vũ gửi.
Tôi cầm tấm thiệp rất lâu.
Khóe mắt bất giác cay cay.
Ông Cố bước tới, nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, giọng trầm ấm:
“Em thấy chưa?
Tình thân thật sự, không bao giờ bị tiền bạc cắt đứt.”
Tôi khẽ gật đầu,
nở một nụ cười —
nụ cười mà đã rất lâu rồi tôi mới có thể mỉm một cách chân thành như vậy.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, phủ lên người tôi.
Ấm áp, như mùa xuân đang tới.
Tôi biết rõ:
Tuổi già của tôi —
giờ đây mới thật sự bắt đầu.
Còn với con trai tôi,
bài học lớn nhất đời nó
cũng chỉ vừa mới mở trang đầu.
HẾT