CHƯƠNG 7
10
Lớp ngụy trang mà Lý Lệ khoác lên người, trước bản di chúc đã được công chứng hợp pháp, rốt cuộc cũng sụp đổ hoàn toàn —
đến chút che đậy cuối cùng cũng chẳng còn sót lại.
“Phương Tĩnh! Cố Kiến Quốc! Hai người đúng là quá độc ác!”
Cô ta gào lên như con thú bị dồn vào đường cùng, đôi mắt đỏ rực, chỉ thẳng tay về phía chúng tôi:
“Chúng tôi là con trai, con dâu ruột thịt của hai người! Tiểu Vũ là cháu nội chính thống!”
“Vậy mà hai người lại đề phòng chúng tôi chẳng khác gì kẻ trộm!”
“Ích kỷ đến mức này, không sợ ông trời trừng phạt sao?!”
Những lời nguyền rủa cay nghiệt cứ thế tuôn ra từ cái miệng từng tỏ ra ngoan ngoãn, lễ độ.
Còn Cố Bân —
hoàn toàn suy sụp.
Nó ngồi phịch xuống sàn, ánh mắt trống rỗng vô hồn, môi run run lặp đi lặp lại:
“Sao lại thành ra thế này… sao có thể…”
Tôi đứng đó, ánh mắt lạnh nhạt, mặc cho Lý Lệ trút cơn điên loạn của mình.
Đợi đến khi cô ta chửi đến khàn giọng, gần như cạn sức, tôi mới chậm rãi cất tiếng.
Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều mang theo sức nặng không thể phản bác.
“Lý Lệ, cô bảo tôi ích kỷ sao?”
Tôi đứng lên, tiến lại gần, nhìn cô ta từ trên cao:
“Từ ngày hai người cưới nhau, mua nhà — vợ chồng tôi vét sạch tiền tiết kiệm, bỏ ra 300 nghìn tiền đặt cọc.”
“Năm năm nay, tổng số tiền chuyển cho các người đã vượt quá 600 nghìn.”
“Lương hưu của tôi là 13 nghìn. Mỗi tháng đều đặn gửi 4.800, chưa từng thiếu một lần. Số còn lại chỉ đủ cho thuốc men và sinh hoạt của hai người già.”
Tôi dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục:
“Quần áo tôi mua cho cô, túi xách tôi trả tiền, lớp học cho Tiểu Vũ — cô có từng ghi nhớ không?”
“Từng đồng đều là mồ hôi nước mắt, là tiền dưỡng già của chúng tôi.”
“Còn các người đã đáp lại bằng cái gì?”
Tôi không gào thét, nhưng từng câu như búa nện thẳng vào tim họ.
“Bằng những yêu sách vô đáy, bằng sự tham lam không giới hạn, bằng cái miệng mở ra là đòi 11.500 mỗi tháng!”
“Tôi không phải cây rút tiền của các người, cũng không phải công cụ để giữ thể diện cho cô.”
“Tôi cũng có cuộc sống của mình — chồng tôi cũng cần được chăm sóc.”
Tôi quay sang nhìn Cố Bân, gương mặt nó trắng bệch:
“Cố Bân, con là con trai mẹ. Nhưng con còn là đàn ông, là chồng, là cha.”
“Bao giờ con mới chịu đứng lên, dùng chính vai mình gánh trách nhiệm?”
“Con đường này là do hai đứa tự chọn.”
“Từ hôm nay trở đi, tự lo lấy.”
Nói xong, tôi xoay người, không ngoảnh lại.
Ông Cố mở cửa, đứng sang một bên, ra hiệu tiễn khách.
Dứt khoát. Không lưu tình.
Cuộc chiến gia đình kéo dài gần một tháng, kết thúc bằng cách lạnh lùng nhất.
11
Chúng tôi nói được, làm được.
Ngay ngày hôm sau, tôi và ông Cố liên hệ môi giới, rao bán căn hộ ba phòng ngủ 140 mét vuông đang ở.
Vị trí đẹp, giá hợp lý —
chẳng mấy chốc đã chốt được người mua.
Cầm tiền trong tay, chúng tôi không hề do dự.
Chúng tôi mua một căn hộ nhỏ hai phòng, chỉ khoảng 70 mét vuông, nằm ở ngoại ô — xa trung tâm hơn, nhưng yên tĩnh, không khí trong lành.
Nhà không lớn, nhưng ngập nắng, vừa vặn cho hai người già sống thong dong.
Số tiền dư ra, một phần để làm quỹ dự phòng, phần còn lại chúng tôi lập thành “quỹ du lịch” riêng.
“Thế giới rộng thế,”
ông Cố cười, nói với tôi.
“Đến lúc mình đi xem rồi.”
Ngày chuyển sang nhà mới, tôi bỏ đi rất nhiều đồ cũ.
Cũng như bỏ lại một quãng đời nhẫn nhịn và ràng buộc.
Tôi tìm lại sở thích thời trẻ, đăng ký học quốc họa ở trường đại học người cao tuổi.
Mỗi tuần vẽ tranh, trò chuyện cùng bạn bè, cuộc sống trở nên bận rộn mà nhẹ nhõm.
Ông Cố thì mê khiêu vũ ngoài công viên, tối nào cũng kéo tôi đi tập, hòa vào đám đông rộn ràng, khác hẳn dáng vẻ trầm lặng ngày trước.
Tôi còn làm một việc nữa.
Tôi liên hệ với người anh họ ở quê, hỗ trợ cho con gái anh — một cô bé vừa thi đỗ đại học, học lực xuất sắc.
Tôi nói với cháu:
“Cứ yên tâm học.
Học phí và sinh hoạt, cô lo.”
Ở đầu dây bên kia, con bé khóc nức nở vì xúc động, liên tục nói lời cảm ơn.
Lúc đó tôi mới hiểu —
tiền chỉ thật sự có ý nghĩa, khi được đặt đúng chỗ.