Chương 17

Cập nhật lúc: 01-02-2026
Lượt xem: 0

Chỉ còn lại nợ nần chồng chất và một thân xác rỗng tuếch.

Chu Minh Vũ sụp đổ hoàn toàn.

Anh ta bắt đầu tìm đến rượu.

Rượu trắng rẻ tiền, nồng và gắt, trở thành thứ duy nhất giúp anh ta sống sót qua từng ngày.

Chỉ khi men rượu ngấm sâu, nỗi sợ hãi, nhục nhã và tuyệt vọng mới tạm thời lắng xuống.

Một đêm nọ, anh ta uống đến không còn đứng vững.

Lảo đảo bước đến dưới khu chung cư cũ — nơi chúng tôi từng sống.

Anh ta ngẩng đầu lên.

Khung cửa sổ quen thuộc vẫn sáng đèn.

Ánh sáng màu cam dịu dàng tràn ra ngoài, ấm áp đến chói mắt.

Anh ta biết rất rõ: nơi đó đã không còn thuộc về mình.

Có lẽ bên trong là một gia đình khác — đang ăn tối, xem tivi, trò chuyện rôm rả.

Họ đang sống cuộc đời mà anh ta từng nắm trong tay, nhưng lại tự tay vứt bỏ.

Cổ họng anh ta nghẹn lại.

Nước mắt bất ngờ trào ra.

Anh ta nhớ đến tôi.

Nhớ những quả táo tôi từng tỉ mỉ gọt vỏ.

Nhớ chiếc áo được ủi phẳng phiu mỗi sáng.

Nhớ những đêm đông, tôi kéo chăn lên vai anh khi anh đã ngủ say.

Nhớ quãng thời gian chúng tôi tay trắng cùng nhau gây dựng mọi thứ.

Những điều từng bị anh ta xem là hiển nhiên, là trách nhiệm của tôi.

Giờ đây, lại trở thành thứ xa xỉ mà anh ta vĩnh viễn không chạm tới được nữa.

Anh ta ngồi sụp xuống bên bồn hoa dưới sân, co ro như một con vật bị bỏ rơi.

Tiếng khóc vỡ vụn, khàn đặc, thảm hại.

Anh ta oán hận tôi.

Oán tôi lạnh lùng, oán tôi tàn nhẫn.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, thứ anh ta căm ghét nhất — là chính bản thân mình.

Căm ghét sự hèn nhát.

Căm ghét lòng ích kỷ.

Căm ghét sự ngu muội của chính mình.

Chính anh ta đã hủy hoại cuộc đời mình.

Chính anh ta từng bước đẩy bản thân vào ngõ cụt.

Cuộc đời anh ta giờ chỉ còn là một bãi phế tích.

Và kẻ châm ngòi cho mọi thứ — chưa từng là ai khác ngoài anh ta.

Anh ta vùng vẫy giữa đống hoang tàn do chính mình tạo ra, mục ruỗng từng ngày.

Không còn lối thoát.

Không còn ánh sáng.


18. Một mái nhà mang tên tôi

Buổi phỏng vấn của tôi diễn ra nhẹ nhàng hơn tưởng tượng.

Người đối diện là một phụ nữ ngang tuổi tôi, ánh mắt sắc sảo, phong thái gọn gàng.

Chị tên Lý Tĩnh, trưởng bộ phận hành chính.

Đúng như dự liệu, chị hỏi về khoảng trống ba năm trong hồ sơ.

Tôi không né tránh.

Bình tĩnh trình bày toàn bộ, như đã chuẩn bị từ trước.

Không kể khổ.

Không bi lụy.

Tôi xem quãng thời gian đó như một công việc đặc biệt, và nói về nó bằng sự điềm đạm của một người đã đi qua.

Lý Tĩnh lắng nghe rất kỹ, không ngắt lời.

Khi tôi dừng lại, chị nhìn tôi, ánh mắt pha lẫn sự thấu hiểu và đánh giá cao.

“Thú thật, ban đầu hồ sơ của cô khá bình thường.”

“Nhưng cách cô nhìn nhận và xử lý giai đoạn đó khiến tôi ấn tượng.”

“Vị trí này không cần một người chỉ biết làm theo quy trình.”

“Chúng tôi cần người có khả năng gánh việc, chịu áp lực và không dễ gục ngã.”

“Và cô cho tôi thấy, cô chính là người đó.”

Chị đứng dậy, đưa tay về phía tôi.

“Chào mừng cô gia nhập công ty.”

Tôi sững lại trong giây lát.

Niềm vui đến quá nhanh.

Tôi nắm lấy tay chị, cổ họng nghẹn lại.

“Cảm ơn chị.”

“Không cần cảm ơn. Đây là thành quả cô tự giành được.”

Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng ngập ánh sáng, tôi cảm thấy mình nhẹ bẫng.

Tôi đã quay lại.

Bằng chính sức của mình.

Tôi gọi điện cho bố mẹ.

Niềm vui ở đầu dây bên kia còn vỡ òa hơn cả tôi.

“Tốt quá rồi, Tịnh Tịnh! Tối nay về nhà, mẹ nấu món con thích!”

“Vâng!”

Tôi cúp máy, mắt cay cay.

Cuộc đời, cuối cùng cũng dịu dàng với tôi thêm một lần.

Có việc làm, tiếp theo là chốn ở.

Tôi không muốn tiếp tục sống cùng bố mẹ, sợ làm phiền họ.

Tôi cần một không gian riêng, hoàn toàn thuộc về mình.

Tiền bán căn hộ cũ, cộng với khoản bồi thường từ tòa, đủ để tôi thong thả lựa chọn.

Tôi không tìm nhà sang trọng giữa trung tâm.

Tôi chọn một căn hộ hai phòng ngủ trong khu dân cư cũ, yên tĩnh, gần chỗ làm.

Căn ở tầng cao nhất.

Có ban công nhỏ, đón trọn ánh nắng.

Tôi thuê người thiết kế lại toàn bộ.

Tường sơn màu kem dịu mắt, sàn gỗ sáng.

Mọi món đồ đều do tôi tự tay chọn.

Không cầu kỳ, nhưng ấm áp và sống động.

Ngày dọn vào ở, tôi tự mình bận rộn từ sáng đến tối.

Sách vở, quần áo, từng vật dụng nhỏ đều được sắp xếp gọn gàng.

Khi đặt chậu cây cuối cùng lên ban công, mặt trời cũng vừa lặn.

Hoàng hôn đỏ rực phủ nửa bầu trời.

Tôi đứng đó, nhìn ánh đèn dần bật lên dưới phố.

Trong lòng là sự bình yên chưa từng có.

Đây là nhà tôi.

Là mái hiên nhỏ, chỉ mang tên tôi.

Tôi mời bố mẹ và luật sư Phương Khiết đến ăn cơm tân gia.

Tôi tự tay nấu cả bàn món họ thích.

Bữa ăn rộn ràng tiếng cười.

Ấm áp đến mức tôi suýt rơi nước mắt.

Phương Khiết nâng ly:

“Hứa Tịnh, chúc mừng cô bước sang một chương mới.”

“Và chúc cho sự can đảm của cô.”

Tôi cụng ly với chị.

“Cảm ơn chị. Nếu không có chị, tôi đã không đứng được ở đây.”

“Chúng ta cùng làm được mà.” Chị cười.

Tối đó, sau khi mọi người về, Phương Khiết ở lại trò chuyện thêm.

Chị kể tôi nghe về Chu Minh Vũ.

“Mất sạch rồi. Công việc, danh tiếng, tiền bạc.”

“Vụ kiện của Mạnh Vi hắn cũng thua, phải bồi thường ba mươi vạn.”

“Giờ nghe nói đang làm việc tay chân ở khu lao động.”

Tôi nghe, lòng hoàn toàn bình thản.

Không hả hê.

Không thương hại.

Cuộc đời anh ta đã không còn giao nhau với tôi nữa.

Chúng tôi đã đi sang hai quỹ đạo khác biệt hoàn toàn.

“Hắn đáng phải chịu.” Phương Khiết nói.

Tôi gật đầu.

Đêm khuya, tiễn chị ra về, tôi dọn dẹp bàn ăn một mình.

Ánh trăng chiếu vào phòng khách.

Chiếc vòng ngọc trên cổ tay lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ.

Tôi tháo ra, đặt trong lòng bàn tay.

Nó đã đi cùng tôi qua tất cả đau đớn và hồi sinh.

Và sẽ còn tiếp tục cùng tôi bước tiếp.

Về sau, một lần tan làm, tôi thoáng thấy một người rất giống Chu Minh Vũ ở ga tàu điện.

Áo khoác cũ bẩn, tóc tai bết dính, râu ria lởm chởm.

Anh ta đang khom lưng nói chuyện với một người như quản đốc công trình.

Có lẽ đang xin tiền công.

Anh ta cũng ngẩng đầu lên.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong tích tắc.

Trong mắt anh ta là sự sững sờ, xấu hổ và tuyệt vọng.

Tôi chỉ nhìn thoáng qua, rồi quay đi.

Không dừng lại.

Không ngoảnh đầu.

Với tôi, anh ta chỉ còn là người xa lạ.

Cuộc sống của tôi dần ổn định.

Công việc tiến triển tốt, tôi được ghi nhận.

Cuộc sống cũng phong phú hơn.

Tôi học cắm hoa, học nướng bánh, tập yoga.

Cuối tuần đi leo núi, xem triển lãm cùng bạn bè.

Thế giới của tôi ngày càng rộng.

Ngày càng sáng.

Một buổi chiều, tôi đứng trên ban công tưới hoa.

Nắng chan hòa, gió nhẹ.

Dưới sân, lũ trẻ con cười đùa ríu rít.

Tôi nhìn những chậu cây xanh mướt, nhìn bầu trời trong veo phía xa.

Khóe môi khẽ cong lên.

Tôi biết mình đã thực sự bước ra khỏi bóng tối.

Bước vào tương lai của riêng mình.

Một tương lai không phụ thuộc bất kỳ ai.

Chỉ thuộc về tôi — Hứa Tịnh.

Một người phụ nữ mới.

Sống vì chính mình.

(Hoàn)