Chương 16
“1. Phụ trách quản lý sức khỏe các thành viên gia đình, có kinh nghiệm thực tiễn trong việc chăm sóc bệnh nhân nặng, từng trực tiếp tham gia và hoàn thành quá trình chăm sóc giai đoạn cuối, đảm bảo ổn định cả thể chất lẫn tinh thần.”
“2. Xây dựng và điều phối ngân sách gia đình trong điều kiện tài chính hạn chế, cân đối chi phí y tế – sinh hoạt, duy trì vận hành tài chính dài hạn.”
“3. Có khả năng làm việc trong môi trường áp lực cao, xử lý khủng hoảng, duy trì sự tỉnh táo và bền bỉ trong thời gian dài.”
Tôi đem toàn bộ ba năm đời mình — đặc biệt là nửa năm khắc nghiệt nhất — chắt lọc thành năng lực nghề nghiệp.
Những gì tôi trải qua không phải tổn thương.
Mà là minh chứng.
Là huân chương.
Hoàn tất CV, tôi tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài như trút bỏ gánh nặng.
Màn hình máy tính phản chiếu gương mặt tôi.
Người phụ nữ tên Hứa Tịnh — từng tự tin, sắc sảo và chuyên nghiệp — cuối cùng cũng quay trở lại.
Tôi gửi hồ sơ đến vài công ty mình yêu thích.
Sau đó tắt máy.
Mở trang web tìm nhà.
Tôi cần một chốn thật sự thuộc về bản thân.
Không cần rộng, nhưng phải có ánh sáng.
Nhất định phải có một ban công nhỏ, đủ để tôi trồng hoa, tưới nước, sống chậm lại.
Đêm hôm đó, tôi nằm yên trên giường.
Không mộng mị.
Không giật mình giữa đêm.
Một giấc ngủ trọn vẹn kéo dài đến sáng.
Sáng hôm sau, điện thoại đổ chuông.
Một số lạ.
“Xin chào, có phải cô Hứa Tịnh không?”
“Chúng tôi là phòng nhân sự của Tập đoàn XX. Đã xem qua sơ yếu lý lịch của cô, muốn mời cô đến phỏng vấn vào chiều ngày mai. Cô có sắp xếp được thời gian không?”
Tôi cầm máy, lặng đi rất lâu.
Rồi nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Lần này không phải vì uất ức.
Mà vì hạnh phúc.
Vì được sống lại.
“Tôi có.”
Tôi nói khẽ nhưng chắc chắn.
“Tôi sắp xếp được.”
17. Sa lầy giữa tro tàn
Trong lúc tôi chuẩn bị cho buổi phỏng vấn, thì Chu Minh Vũ đang bị nhấn chìm trong một cuộc đời khác.
Một cuộc đời như địa ngục.
Sau phán quyết của tòa án, anh ta trở thành kẻ không nhà, không người thân, không chỗ dựa.
Họ hàng quay lưng.
Không một ai muốn dính dáng.
Người dì đứng ngoài hành lang tòa, nhìn anh ta, chỉ lạnh lùng buông một câu:
“Minh Vũ, con làm ba con thất vọng rồi.”
Rồi dắt cả gia đình rời đi, không ngoảnh đầu.
Không ai cho anh ta tá túc.
Toàn bộ tài khoản ngân hàng bị phong tỏa.
Trong túi chỉ còn vài tờ tiền nhàu nát.
Anh ta dùng số tiền đó thuê được một căn phòng trọ rẻ mạt trong khu lao động.
Phòng nhỏ đến mức quay người cũng khó, ẩm ướt, tối tăm.
Cửa sổ mở ra chỉ thấy bức tường loang lổ rêu xanh.
Không khí luôn nồng mùi mốc.
Vách tường mỏng như giấy.
Tiếng cãi vã, trẻ con khóc, tiếng xả nước từ tầng trên — tất cả vang lên rõ ràng đến nhức óc.
Anh ta nằm trên chiếc giường gỗ cứng lạnh, trằn trọc suốt đêm.
Cuộc sống nơi đây và khu căn hộ cao cấp ở Trùng Khánh mà anh từng ở, giống như hai cực đối lập.
Một bên là thiên đường cũ.
Một bên là hố sâu hiện tại.
Anh ta điên cuồng tìm việc.
Rất nhanh sau đó mới nhận ra — bản thân đã bị cả ngành nghề gạt bỏ.
Câu chuyện ly hôn của anh không biết bị ai bóc trần lên mạng.
Không nêu tên, nhưng từng chi tiết đều chính xác đến đáng sợ.
“Gã IT trốn tránh bệnh di truyền, bỏ mặc cha bệnh nặng, phản bội vợ, ôm tiền theo tiểu tam.”
Bài viết trở thành trò cười trong giới.
CV gửi đi không hồi đáp.
Hiếm hoi lắm mới có vài cuộc phỏng vấn.
Nhưng ánh mắt của người đối diện còn khiến anh ta đau hơn cả lời từ chối.
“Anh Chu, công ty chúng tôi nhỏ, e là không tiếp nổi ‘nhân vật lớn’ như anh.”
Anh ta bị tiễn ra ngoài trong lịch sự lạnh lùng.
Tiền tiết kiệm cạn dần.
Việc làm không có.
Anh ta bán sạch những thứ còn chút giá trị: đồng hồ, điện thoại, cả bộ vest từng mặc khi ra tòa.
Số tiền đổi lại chỉ đủ cầm hơi.
Mì gói rẻ tiền, nước máy lã.
Cơ thể anh ta gầy rộc, hốc mắt hõm sâu, trông như một cái bóng.
Nhưng thể xác chưa phải thứ đáng sợ nhất.
Điều khủng khiếp hơn là sự sụp đổ tinh thần.
Bản xét nghiệm gene như con dao treo lơ lửng.
Mỗi sáng tỉnh dậy, anh ta soi xét từng dấu hiệu nhỏ:
Lưng có đau không?
Mắt có phù không?
Hôm nay đi vệ sinh mấy lần?
Chỉ cần khác thường một chút, cả ngày anh ta rơi vào hoảng loạn.
Anh ta không dám đến bệnh viện.
Sợ rằng chỉ cần bước qua cánh cửa đó, bản án tử hình sẽ lập tức được tuyên.
Anh ta sống trong nỗi sợ triền miên.
Sợ bệnh tật.
Sợ cái chết.
Sợ bị bỏ lại một mình.
Mà trớ trêu thay — đó chính là những thứ anh ta từng liều mạng trốn tránh.
Giờ đây, tất cả quay lại, tàn nhẫn gấp bội.
Đòn cuối cùng là lá thư luật sư của Mạnh Vi.
Cô ta kiện anh.
Yêu cầu bồi thường toàn bộ chi phí sinh hoạt trong thời gian sống chung tại Trùng Khánh, cộng thêm tổn thất tinh thần.
Tổng số tiền: hơn ba trăm nghìn.
Anh ta cầm lá thư, bật cười.
Cười xong… khóc nấc lên.
Anh ta nhớ lại những ngày ở Trùng Khánh.
Nắng chiều, cà phê, làn da trẻ trung và nụ cười dịu dàng của cô gái ấy.
Tất cả giờ chỉ còn là một giấc mơ xa xỉ.
Mà mộng — đã tan từ lâu.