CHƯƠNG 7
Người gửi tin nhắn là Lý Thiến.
“Lâm Yên, là cậu đúng không?”
Tôi lướt qua, không trả lời.
Vài phút sau, màn hình lại sáng lên.
“Yên Yên, mình biết trước đây mình làm sai… cậu có thể bỏ qua cho mình được không?”
Tôi vẫn im lặng.
Tin nhắn thứ ba nhanh chóng xuất hiện.
“Bây giờ mình tìm việc khó quá. Cậu có thể giúp mình giới thiệu được không? Công ty cậu còn tuyển người không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, bật cười thành tiếng.
Ba năm trước, tôi đang sốt cao vẫn cố gắng đến dự đám cưới cô ta, phong bì mừng 1.000 tệ.
Cô ta trả lại tôi… 88 tệ.
Giờ bị sa thải, lại nhớ đến tôi, muốn tôi kéo cô ta một tay?
Tôi chỉ trả lời đúng một câu:
“Xin lỗi, mình không giúp được.”
Sau đó, xóa luôn liên lạc.
Không phải tôi độc ác.
Mà là cô ta không xứng.
Có những người, bạn đối xử tốt bao nhiêu cũng vô ích.
Họ chỉ nhớ đến bạn khi cần lợi dụng.
Loại người như vậy, không đáng để mềm lòng.
Nửa năm sau, công ty tổ chức tiệc tất niên.
Tôi được trao giải “Nhân viên mới xuất sắc nhất”.
Khi bước lên sân khấu, tôi nói vài lời.
“Cảm ơn công ty, cảm ơn giám đốc Trương, cảm ơn tất cả đồng nghiệp.”
“Tôi muốn kể một chuyện nhỏ. Sáu tháng trước, tôi rời một công ty khác. Lý do rất đơn giản—tôi không muốn tiếp tục làm người vô hình.”
“Ở công ty cũ, tôi làm việc ba năm, đi mừng cưới tổng cộng 26.800 tệ. Nhưng đến khi tôi kết hôn, không một ai đến dự, tiền mừng nhận được chỉ có 1.144 tệ.”
Cả hội trường bật cười.
“Từ đó tôi hiểu ra một điều: trong môi trường công sở, đừng quá dễ dãi. Bạn càng nhún nhường, người khác càng xem thường. Bạn càng nhiệt tình, người ta càng cho rằng bạn dễ bị lợi dụng.”
“Có những chuyện, cần tranh thì phải tranh. Có những người, không xứng thì đừng cho đi.”
“Đó không phải là ích kỷ.”
“Đó là tự tôn.”
“Tôi xin cảm ơn mọi người.”
Tôi cúi đầu, rời khỏi sân khấu.
Tiếng vỗ tay vang lên không dứt.
Buổi tối về nhà, chồng tôi hỏi:
“Hôm nay thế nào rồi em?”
“Em được nhận giải.”
“Giải gì?”
“Nhân viên mới xuất sắc nhất.”
Anh ôm tôi xoay một vòng.
“Vợ anh giỏi nhất!”
Tôi cười, đấm nhẹ vào ngực anh.
“Đặt em xuống!”
Anh làm theo, rồi nâng cằm tôi lên.
“Giờ em thấy vui không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Vui.”
“Vậy là đủ rồi.”
Anh hôn nhẹ lên trán tôi.
“Sau này chúng ta sẽ còn tốt hơn nữa.”
“Ừ.”
Tôi dựa vào lòng anh, nhìn ra ánh đèn ngoài cửa sổ.
26.800 tệ.
Số tiền đó, tôi không lấy lại được.
Nhưng tôi đổi lại được thứ quý giá hơn rất nhiều.
Tôi học được cách không làm tổn thương chính mình.
Học được cách đứng lên vì bản thân.
Học được cách nói “không”.
Và học được cách chỉ tử tế với những người thật sự xứng đáng.
Bài học ấy, đáng giá không chỉ hai vạn sáu.
Mà gấp trăm lần con số đó.
Ngoài kia, gió khẽ thổi qua.
Êm dịu.
Tôi mỉm cười.
Cuộc sống mới của tôi—
Chỉ vừa mới bắt đầu.
(Hết)