CHƯƠNG 6
Ngày đầu tiên tôi đến nhận việc ở công ty mới, thời tiết đẹp đến lạ.
Nắng trong veo.
Tôi chọn một chiếc váy vừa mua, trang điểm nhạt, soi gương một lần cuối trước khi ra cửa.
Vừa bước vào sảnh lớn, đã có người tiến tới.
“Xin hỏi, chị là Lâm Yên đúng không ạ?”
“Vâng.”
“Em là Tiểu Chu, trợ lý phòng Marketing. Giám đốc Trương bảo em xuống đón chị.”
Tôi theo cô ấy vào thang máy.
Văn phòng ở tầng 22.
Cao hơn chỗ làm cũ của tôi bốn tầng.
Không gian mở, tầm nhìn rộng, ánh sáng tràn ngập.
“Quản lý Lâm, đây là bàn làm việc của chị.”
Tôi khựng lại trong giây lát.
Quản lý Lâm.
Một cách xưng hô mà trước giờ tôi chưa từng nghe ai gọi mình.
“Cảm ơn em.”
Tiểu Chu giúp tôi hoàn tất thủ tục, rồi dẫn tôi đi chào hỏi mọi người trong phòng.
Không khí rất thoải mái.
“Hoan nghênh chị!”
“Nghe nói chị từng phụ trách dự án XX à? Đỉnh thật đó.”
“Sau này mong được chị chỉ dẫn thêm nhé!”
Tôi mỉm cười đáp lại từng người.
Cảm giác như đang đứng trong một thế giới hoàn toàn khác.
So với công ty cũ, nơi này nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Buổi chiều, giám đốc Marketing – anh Trương – gọi tôi vào phòng làm việc.
“Tiểu Lâm, ngồi đi.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Anh đã xem hồ sơ của em rồi. Kinh nghiệm rất chắc, cách làm dự án cũng rõ ràng.”
“Cảm ơn anh.”
“Em làm ở công ty trước ba năm, đúng không?”
“Dạ.”
“Vì sao lại rời đi?”
Tôi im lặng suy nghĩ một lát.
Rồi trả lời ngắn gọn.
“Vì hướng phát triển cá nhân.”
Anh mỉm cười, không truy hỏi thêm.
“Nói thẳng nhé,” anh đứng dậy, “anh tuyển em hoàn toàn vì năng lực. Những chuyện bên lề, anh không quan tâm.”
“Em cảm ơn anh đã tin tưởng.”
“Cố gắng làm tốt. Anh kỳ vọng ở em.”
Tôi rời khỏi phòng, đứng bên cửa kính.
Tầng 22, thành phố trải dài trước mắt.
Ba năm.
Cuối cùng tôi cũng đứng được ở vị trí này.
Không phải nhờ nhún nhường.
Không phải vì làm hài lòng ai đó.
Mà là dựa vào chính bản thân mình.
Công việc mới rất bận.
Nhưng là kiểu bận khiến người ta cảm thấy mình đang sống.
Dự án đầu tiên tôi phụ trách tiến triển vượt mong đợi.
Số liệu đẹp, khách hàng hài lòng, sếp gửi lì xì khen thưởng trong nhóm.
Đồng nghiệp rộn ràng chúc mừng.
“Quản lý Lâm quá đỉnh!”
“Làm cùng chị Lâm đúng là yên tâm ghê!”
Tôi vừa cười vừa tham gia tranh lì xì.
Chị Lâm.
Một cách gọi khiến tôi vẫn chưa quen, nhưng lại thấy rất thật.
Một tháng sau, tôi nhận được tin nhắn từ một đồng nghiệp cũ, người quen ở bộ phận khác.
“Tiểu Lâm, báo cậu một chuyện. Bộ phận cũ xảy ra rắc rối lớn rồi.”
“Chuyện gì vậy?”
“Chị Vương bị hạ chức, còn Lý Thiến thì bị cho nghỉ việc.”
Tôi sững người.
“Sao lại vậy?”
“Dự án lớn thất bại nặng, công ty lỗ mấy chục vạn. Khách hàng khiếu nại, lãnh đạo truy trách nhiệm. Chị Vương phải gánh, còn Lý Thiến thì năng lực không đạt.”
“… Ra vậy.”
“Cậu không thấy hả hê à?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Không.”
“Thật sao? Không hận họ à?”
“Từng hận,” tôi nói, “nhưng bây giờ thì không còn.”
“Tại sao?”
“Vì không đáng.”
Tôi tắt điện thoại.
Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn.
Ánh sáng rực rỡ trải khắp tầm mắt.
Chị Vương bị giáng chức.
Lý Thiến mất việc.
Ba năm trước, khi tôi vừa vào bộ phận đó, chị Vương từng vỗ vai tôi nói:
“Tiểu Lâm, cứ cố gắng làm, chị sẽ không để em chịu thiệt.”
Ba năm sau, chị ở lại phía sau, còn tôi ngồi trong văn phòng mới, nhìn ra màn đêm ngoài kia.
Đây là gì?
Báo ứng?
Hay chỉ là quy luật?
Tôi không rõ.
Tôi chỉ biết—
Tôi chưa từng hối hận vì đã bước đi.