CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 06-02-2026
Lượt xem: 261

Tôi nhìn cô ta không nói gì, giọng bình thản đến lạnh lẽo:

“Cô nói xong chưa?”

Tiếng màn trập vang lên liên hồi. Rõ ràng Hứa Kiều không ngờ rằng đến lúc này tôi vẫn giữ được vẻ điềm nhiên như thế.

Tôi đưa tay chỉnh lại micro trước mặt, chậm rãi nói:

“Những điều cô Hứa vừa nêu, tôi sẽ trả lời từng ý ngay tại đây.”

“Thứ nhất, tôi thừa nhận giữa cô và chồng tôi — Lục Trạch An — không có quan hệ thể xác. Nhưng cô lại liên tục vượt quá giới hạn giao tiếp với một người đàn ông đã có gia đình. Chẳng hạn như ngồi ghế phụ xe của anh ấy, để anh ấy bóc tôm cho cô, hay khoác tay nhau xuất hiện tại các buổi tiệc với trang phục lộng lẫy.”

“Thứ hai, cô bị sa thải khỏi Lục thị hai lần. Lần đầu là quyết định của mẹ chồng tôi, vì bà cho rằng động cơ của cô không trong sáng. Lần thứ hai là do chính Lục Trạch An, bởi anh ấy nhận ra sự tồn tại của cô đã ảnh hưởng trực tiếp đến hôn nhân của chúng tôi, thậm chí trở thành nguyên nhân dẫn đến ly hôn.”

“Còn tôi — với tư cách là người đứng đầu Ninh thị — chưa từng can thiệp vào bất kỳ quyết định nhân sự nào của Lục thị. Cô đổ lỗi nhầm người rồi.”

Xung quanh vang lên vài tiếng cười khe khẽ. Mặt Hứa Kiều đỏ bừng, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ hung hăng:

“Chẳng phải vì chị ghen ghét tôi sao? Ghen vì tôi được làm việc sát bên Tổng giám đốc Lục, nên mới khiến mọi người hiểu lầm tôi!”

Tôi bật cười, không che giấu sự châm biếm:

“Tôi? Ghen với cô ư?”

Ánh mắt tôi lướt qua bộ đồ cô ta đang mặc, khẽ lắc đầu:

“Tổng giá trị cả người cô hôm nay còn không bằng một lần tôi đi dưỡng tóc. Tôi ghen với cô điều gì? Ghen vì cô làm việc quần quật ở Lục thị, còn tôi ngồi ở vị trí tổng giám đốc Ninh thị sao?”

Tiếng cười vang lên không chút nể nang. Một nữ phóng viên ở hàng đầu còn bật cười thành tiếng.

9

Nước mắt Hứa Kiều trào ra, chảy dài trên má, làm lớp trang điểm nhòe đi từng mảng.

Tôi mỉm cười nhã nhặn:

“Cô Hứa, kem nền của cô không chống nước đâu. Hôm nay kiểu trang điểm ‘mặt mộc giả’ này… xem ra thất bại rồi.”

Hứa Kiều hoảng hốt che mặt, biết mình đã hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, liền không giả vờ nữa, đứng bật dậy hét lớn:

“Cô có gì mà đắc ý! Cô chẳng qua chỉ dựa vào tiền bẩn và xuất thân tốt! Nếu tôi có nền tảng như cô, Tổng giám đốc Lục nhất định sẽ chọn tôi, chứ không phải một bà già như cô!”

Tôi nhún vai, giọng thản nhiên:

“Có lẽ vì hiện tại cô chẳng có gì trong tay ngoài chút tuổi trẻ, nên mới nghĩ rằng tuổi tác là thứ quan trọng nhất của phụ nữ.”

“Nhưng ở độ tuổi của cô bây giờ, tôi đã tiếp quản Ninh thị, thúc đẩy cải tổ tập đoàn Kỷ và nắm toàn bộ quyền quyết định trong tay.”

“Còn hiện tại, tôi hơn cô mười tuổi. Dù thanh xuân không còn, tôi lại có quyền lực và nguồn lực khổng lồ. Vậy còn cô thì sao? Khi tuổi trẻ qua đi, cô sẽ còn lại điều gì?”

Gương mặt Hứa Kiều đỏ rực, hàm răng nghiến chặt. Vẻ ngây thơ vốn có đã bị đố kỵ bóp méo đến khó coi.

“Cô nói hay thật! Nhưng rốt cuộc chẳng phải vì cô đầu thai tốt hay sao? Có tiền rồi muốn làm gì thì làm, bóc lột người khác, có gì đáng tự hào!”

Vị phó tổng im lặng nãy giờ cuối cùng cũng không chịu nổi, đứng bật dậy quát lớn:

“Cô nói đủ chưa?! Từ đâu chui ra loại người không biết trời cao đất dày như cô vậy? Tổng giám đốc Ninh ngồi ở vị trí này nhiều năm, lợi nhuận của Ninh thị tăng trưởng vượt bậc, ngành nghề trải rộng toàn cầu, tạo ra hàng vạn việc làm!”

“Chưa kể quỹ hỗ trợ học sinh vùng núi do cô ấy sáng lập đã giúp vô số trẻ em được đến trường, số người được tài trợ đếm không xuể! Nhân viên Ninh thị chúng tôi được đãi ngộ ngày càng tốt! Cô nghĩ tổng giám đốc của chúng tôi là loại người suốt ngày chỉ biết dây dưa chuyện nam nữ như cô sao?!”