CHƯƠNG 7
Tôi khoát tay ra hiệu cho anh ta ngồi xuống, sau đó quay sang Hứa Kiều, giọng bình thản nhưng lạnh nhạt:
“Cô còn điều gì muốn hỏi nữa không? Nếu không thì mời ra ngoài. Cô đã lãng phí đủ nhiều thời gian của tôi rồi.”
Hứa Kiều cong môi cười mỉa:
“Vậy thì sao nào? Hôm nay có bao nhiêu phóng viên ở đây, cô nghĩ mình có thể rút lui yên ổn à? Dân mạng bây giờ ghét nhất là tư bản, lại rất dễ đứng về phía người lao động. Cô chuẩn bị tinh thần bị bạo lực mạng đi!”
Cuối cùng tôi cũng không nhịn được, bật cười khẽ:
“Thế à? Vậy cô tự xem lại đi.”
Cô ta nhận ra bầu không khí xung quanh đã khác, ánh mắt mọi người không còn nhìn tôi mà đều dồn về phía cô ta. Hứa Kiều cuống cuồng giật lấy điện thoại của một phóng viên đang livestream.
Cùng lúc đó, bộ phận truyền thông của tôi báo cáo nhanh qua tai nghe. Tin tức đã leo thẳng lên hot search, cư dân mạng hóng chuyện vô cùng sôi nổi. Ban đầu còn có người đứng về phía “nhân viên yếu thế”, nhưng càng xem càng thấy không ổn, dư luận lập tức xoay chiều, đồng loạt mắng Hứa Kiều tự cho mình là kẻ thứ ba còn không biết tự lượng sức đi khiêu khích chính thất.
Nhìn màn hình ngập tràn bình luận chửi bới, mặt Hứa Kiều tái nhợt, hai chân mềm ra, ngồi phịch xuống sàn.
Cửa hội trường lại bị mở tung.
Lần này người xuất hiện là Lục Trạch An.
Một thời gian không gặp, anh trông sa sút thấy rõ, khí chất ung dung ngày trước không còn, giữa chân mày là vẻ mệt mỏi nặng nề.
Anh sải bước lên phía trước, giữa ánh đèn flash chớp liên hồi, thô bạo kéo Hứa Kiều đứng dậy:
“Cô còn muốn làm loạn đến mức nào nữa?!”
Ánh mắt Hứa Kiều lập tức sáng lên, bám chặt lấy cánh tay anh:
“Tổng giám đốc Lục, em biết mà… trong lòng anh vẫn có em, đúng không?”
Có lẽ đây là khoảnh khắc khó xử nhất trong đời Lục Trạch An. Tai anh đỏ lên, vội ra hiệu cho cấp dưới lôi Hứa Kiều ra ngoài.
Toàn bộ ống kính đều chĩa về phía anh — một màn bê bối hào môn, chính thất, tiểu tam, tam giác tình ái rối ren. Tôi gần như có thể cảm nhận được sự phấn khích của đám phóng viên. Không cần nghĩ cũng biết, trang nhất ngày mai sẽ rất “nóng”.
Từ xa, Lục Trạch An nhìn tôi, môi run run:
“Chi Hạ… em có thể cho anh thêm một cơ hội không? Anh chưa từng nghĩ đến ly hôn. Giữa anh và Hứa Kiều thật sự không có gì. Đưa cô ta đi tiệc chỉ là muốn em bớt kiêu ngạo, học cách mềm mỏng hơn… Anh không ngờ em lại để tâm như vậy. Anh xin lỗi, sau này anh sẽ không gặp cô ta nữa. Chúng ta đừng ly hôn, được không?”
Tôi khẽ mỉm cười:
“Không được.”
“Tôi không chấp nhận bất kỳ lời biện minh nào. Cơ hội đã dùng hết thì không thể quay lại. Ngay từ lúc anh cố ý dùng người khác để chọc tức tôi, nhằm thiết lập quyền uy trong hôn nhân, thì mối quan hệ này đã đến hồi kết.”
Lục Trạch An nôn nóng tiến lên một bước:
“Chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh như vậy mà em kết luận tất cả sao? Trước giờ chúng ta chẳng phải vẫn sống rất ổn sao?”
“Không hề là chuyện nhỏ,” tôi đáp, giọng dứt khoát. “Đó là minh chứng cho việc anh không hiểu thế nào là tôn trọng vợ mình. Trong hôn nhân, tôi là một cá thể độc lập, địa vị ngang bằng với anh, không phải món đồ để anh uốn nắn hay kiểm soát.”
“Ký đơn ly hôn sớm đi. Không tiễn.”
10
Một tuần sau, bản thỏa thuận ly hôn có chữ ký của Lục Trạch An được gửi lại.
Sự ồn ào trong buổi họp báo không làm ảnh hưởng đến kế hoạch ra mắt sản phẩm mới. Các đoạn clip cắt từ sự kiện lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội. Dân mạng nhanh chóng đào lại toàn bộ câu chuyện, đồng loạt chỉ trích Hứa Kiều biết rõ thân phận vẫn chen chân làm kẻ thứ ba, còn Lục Trạch An thì bị lên án vì thiếu ranh giới với người khác giới. Riêng tôi, lại nhận được không ít lời khen vì sự tỉnh táo và quyết đoán khi lựa chọn chấm dứt hôn nhân.
Hứa Kiều vì tai tiếng quá lớn, danh tiếng sụp đổ hoàn toàn, không còn công ty đàng hoàng nào dám nhận, cuối cùng lặng lẽ về quê.
Lục Trạch An thì vì dư luận xấu và thất bại của cuộc hôn nhân liên minh với Ninh thị, khiến hai bên cắt đứt hợp tác, Lục thị tổn thất nặng nề. Anh bị gạch tên khỏi danh sách người thừa kế — nhà họ Lục vốn không thiếu người muốn thế chỗ.
Tôi tắt điện thoại, đứng trước cửa kính sát đất, phóng tầm mắt nhìn xuống thành phố rộng lớn, tâm trạng nhẹ nhõm hiếm có.
Phụ nữ, từ trước đến nay, chưa bao giờ là đối tượng cần được “dạy bảo” trong hôn nhân.
May mắn là tôi đã hiểu điều đó đủ sớm.
HẾT