Chương 9

Cập nhật lúc: 03-02-2026
Lượt xem: 1.5K

11

Tình trạng của mẹ tôi tiến triển rất khả quan, các chỉ số đã ổn định, được chuyển sang phòng bệnh thường để theo dõi thêm.

Chiều hôm đó, người tôi không ngờ nhất lại xuất hiện — Chu Khải.

Anh ta cầm hồ sơ bệnh án, thái độ lịch sự quá mức, đến mức khiến tôi thấy không quen.

“Dì Lâm, tình hình hiện tại rất tốt, vết mổ hồi phục nhanh. Nếu không có biến chứng gì, vài ngày nữa là có thể xuất viện.”

Mẹ tôi mỉm cười đáp lời cảm ơn.

Chu Khải nhìn sang tôi, do dự một chút rồi nói:
“Lâm Sơ… cô có thể ra ngoài nói chuyện với tôi một lát được không?”

Ở cuối hành lang, anh ta đứng lúng túng hồi lâu mới mở miệng:

“Hôm đó… ở ngoài phòng ICU… những lời tôi nói hơi quá. Tôi nóng giận nên nói bừa, mong cô đừng để tâm.”

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt bình tĩnh, không đáp.

Thấy tôi im lặng, anh ta vội vàng nói tiếp:
“Tôi biết bây giờ cô rất thành công. Giám đốc trung tâm cấp cứu của Nhân Hòa… cả giới y khoa thành phố A đều nhắc đến cô. Tôi thật sự mừng cho cô.”

“Nếu anh có gì muốn nói thì nói thẳng đi, bác sĩ Chu.” Tôi cắt lời. “Không thì tôi phải quay lại với mẹ tôi.”

Anh ta siết chặt tay, như phải gom hết dũng khí:
“Chúng ta… có thể cho nhau một cơ hội nữa không?”

Tôi sững lại trong thoáng chốc, rồi bật cười.

Một nụ cười lạnh, không hề có ý vui.

“Bác sĩ Chu, tôi vẫn nhớ rất rõ. Anh từng nói tôi vì sự nghiệp mà đến mẹ ruột cũng bỏ mặc. Vậy bây giờ, khi sự nghiệp của tôi đã đứng vững, anh lại muốn quay lại sao?”

Sắc mặt anh ta tái đi, đỏ bừng vì xấu hổ.

“Tôi… khi đó… tôi nói trong lúc mất kiểm soát…”

Tôi lắc đầu, thu lại nụ cười.

“Chu Khải, có những lời đã nói ra thì không thể thu hồi. Như nước đổ xuống đất.”

“Giữa chúng ta, đã kết thúc từ lâu.”

“Tạm biệt.”

Tôi xoay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.

Sau lưng, anh ta đứng bất động, ánh mắt đầy tiếc nuối và bất lực.


Trở về Nhân Hòa, trước cửa phòng khám của tôi đã xếp kín bệnh nhân.

Trần Tiểu Mễ vừa giữ trật tự vừa xuýt xoa:
“Chị ơi, giờ chị là ‘bảo chứng vàng’ của bệnh viện rồi đó. Có người từ tỉnh khác cũng tìm tới chị!”

“Bác sĩ Lâm, tôi đọc tin tức mới biết đến chị, tôi đi xe cả đêm sang đây, mong chị giúp tôi…”

“Bác sĩ Lâm, bệnh tôi chữa nhiều năm không khỏi, ai cũng bảo tôi nên tìm chị…”

Tôi khám bệnh, phân tích, kê đơn liên tục, bận rộn đến tận khuya.

Cố Cảnh Thâm gõ cửa bước vào, đặt trước mặt tôi một ly cà phê nóng.

“Vất vả rồi.”
“Bệnh viện vừa họp xong. Chúng tôi quyết định thành lập tổ đào tạo nội bộ, giao cho cô phụ trách, chuyên hướng dẫn bác sĩ trẻ.”

Tôi hơi ngạc nhiên:
“Tôi sao? Tôi có đủ tư cách không?”

Anh mỉm cười, ánh mắt chắc chắn:
“Cô là lựa chọn phù hợp nhất. Bác sĩ giỏi không chỉ cứu người, mà còn phải truyền lại nghề. Chúng tôi cần nhiều người như cô.”

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến người thầy năm xưa — người đã dạy tôi bằng tất cả tâm huyết.

Tôi gật đầu nhận lời.

Lớp đầu tiên có năm học viên, đều là sinh viên y khoa mới tốt nghiệp, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết.

Buổi học đầu, tôi không giảng kỹ thuật.

Tôi chỉ nói một câu:

“Chuyên môn có thể học dần. Kinh nghiệm có thể tích lũy. Nhưng có một điều, từ giây phút khoác áo blouse trắng, các em phải ghi nhớ suốt đời.”

“Đó là — trách nhiệm với bệnh nhân.”

Tan học, tôi nghe một học viên thì thầm với bạn bên cạnh:

“Bác sĩ Lâm thật sự đáng ngưỡng mộ. Nghe nói cô ấy từng chịu rất nhiều bất công, vậy mà vẫn giữ được nguyên tắc và đam mê…”

Lúc đó, tôi cảm nhận được một niềm mãn nguyện và tự hào chưa từng có.


12

Ba tháng sau, thành phố A bước vào đầu đông.

Nắng chiếu qua ô cửa sổ, dịu dàng và ấm áp.

Mẹ tôi đã hoàn toàn hồi phục, làm thủ tục xuất viện. Gương mặt bà hồng hào, tinh thần rạng rỡ, không còn chút dấu vết nào của cơn nguy kịch trước kia.

Tôi đẩy xe lăn, vừa nói chuyện vừa cười cùng mẹ bước ra khỏi khu nội trú.

Gió mùa đông thổi nhẹ.

Nhưng lòng tôi — ấm áp chưa từng có.