Chương 10
11
Tình trạng của mẹ tôi tiến triển rất khả quan, các chỉ số đều ổn định nên đã được chuyển sang phòng bệnh thường.
Buổi chiều hôm đó, người mà tôi không ngờ nhất lại xuất hiện – Chu Khải.
Anh ta cầm hồ sơ bệnh án, thái độ nghiêm chỉnh đến mức khiến tôi cảm thấy xa lạ.
“Dì Lâm, tình hình hiện tại của dì rất tốt, vết mổ hồi phục nhanh. Theo dõi thêm vài hôm nữa là có thể làm thủ tục xuất viện.”
Mẹ tôi mỉm cười cảm ơn anh ta.
Chu Khải quay sang tôi, do dự một lúc rồi lên tiếng:
“Lâm Sơ… cô có thể ra ngoài nói chuyện riêng một chút được không?”
Ở cuối hành lang, anh ta đứng lúng túng khá lâu mới mở miệng:
“Hôm đó trước cửa ICU… những lời tôi nói… là vì nóng giận nhất thời. Mong cô đừng để trong lòng.”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh nhạt, không đáp.
Thấy tôi không nói gì, anh ta càng thêm sốt ruột:
“Tôi biết bây giờ cô đã rất thành công, giữ chức giám đốc trung tâm cấp cứu Nhân Hòa, danh tiếng lan khắp giới y khoa thành phố A… tôi thật lòng chúc mừng cô.”
“Nếu anh có gì muốn nói thì nói thẳng.” Tôi cắt lời, giọng bình thản. “Không thì tôi phải quay lại chăm mẹ.”
Chu Khải siết chặt tay, như đã hạ quyết tâm:
“Chúng ta… có thể cho nhau một cơ hội nữa không?”
Tôi khựng lại trong chớp mắt, rồi bật cười.
Nụ cười ấy không hề mang theo nhiệt độ, chỉ có sự mỉa mai lạnh lẽo.
“Bác sĩ Chu, anh còn nhớ mình từng nói gì không? Anh nói tôi vì sự nghiệp mà bỏ mặc cả mẹ ruột. Giờ tôi có sự nghiệp rồi, anh lại quay về?”
Sắc mặt anh ta tái đi, xấu hổ đến đỏ bừng.
“Tôi khi đó… nói năng không suy nghĩ…”
Tôi lắc đầu, thu lại nụ cười.
“Có những lời đã thốt ra thì không thể thu hồi.
Giữa chúng ta, đã chấm hết từ rất lâu rồi.”
“Tạm biệt.”
Tôi quay lưng rời đi, không ngoái đầu nhìn lại.
Chu Khải đứng sững tại chỗ, ánh mắt tràn đầy hối tiếc.
Trở lại Nhân Hòa, trước phòng khám của tôi đã xếp kín bệnh nhân.
Trần Tiểu Mễ vừa giữ trật tự vừa cảm thán:
“Chị Lâm, giờ chị đúng là ‘thương hiệu bảo chứng’ của bệnh viện rồi! Bệnh nhân từ tỉnh khác cũng kéo tới tìm chị đó!”
“Bác sĩ Lâm, tôi đọc tin về chị nên đặc biệt sang đây, mong chị giúp tôi.”
“Bác sĩ Lâm, bệnh tôi nhiều năm không khỏi, người ta bảo chỉ có chị mới chữa được…”
Tôi thăm khám từng người một, chẩn đoán cẩn thận, kê đơn chi tiết, bận rộn đến tận khuya.
Cố Cảnh Thâm gõ cửa bước vào, đặt trước mặt tôi một ly cà phê nóng.
“Lâm Sơ, bệnh viện đã họp và quyết định thành lập tổ đào tạo nội bộ, giao cho cô phụ trách, chuyên hướng dẫn bác sĩ trẻ.”
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Tôi sao? Tôi có đủ năng lực không?”
Anh mỉm cười, ánh mắt đầy tin tưởng:
“Cô là lựa chọn phù hợp nhất. Một bác sĩ giỏi không chỉ chữa bệnh, mà còn phải biết truyền lửa. Nhân Hòa cần thêm những người giống như cô.”
Tôi chợt nhớ đến người thầy năm xưa – người đã dốc hết tâm huyết dìu dắt tôi.
Tôi gật đầu đồng ý.
Lớp học đầu tiên chỉ có năm người – đều là sinh viên y khoa mới ra trường, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết.
Buổi giảng đầu tiên, tôi không nói về kỹ thuật hay phác đồ điều trị.
Tôi chỉ nói một câu:
“Y thuật có thể học, kinh nghiệm có thể tích lũy. Nhưng có một thứ, ngay từ ngày đầu khoác áo blouse, các em phải ghi nhớ suốt đời.”
“Đó là trách nhiệm với bệnh nhân.”
Tan lớp, tôi nghe một học viên thì thầm:
“Cô Lâm thật đáng ngưỡng mộ… trải qua bao bất công mà vẫn giữ được cái tâm như vậy…”
Khoảnh khắc ấy, tôi lần đầu cảm thấy tự hào về con đường mình đã chọn.
12
Ba tháng sau, thành phố A bước vào đầu đông.
Nắng xuyên qua ô cửa sổ, ấm áp và dịu dàng.
Mẹ tôi hoàn toàn bình phục, làm thủ tục xuất viện. Sắc mặt bà hồng hào, tinh thần tốt, không còn chút dấu vết nào của lần nguy kịch trước.
Tôi đẩy xe lăn, vừa trò chuyện vừa cười cùng mẹ ra khỏi khu nội trú.
Trước cổng bệnh viện, tôi nhìn thấy một gương mặt quen.
Tôn Mẫn dắt theo Tiểu Vũ đứng chờ.
Cậu bé đã khỏe hẳn, chạy nhảy linh hoạt. Thấy tôi, em lễ phép chào:
“Cháu chào cô Lâm ạ.”
Tôn Mẫn tiến lên, đưa cho tôi một lá cờ đỏ.
“Bác sĩ Lâm, đây là tấm lòng của cả gia đình tôi. Cảm ơn cô.”
Trên lá cờ thêu tám chữ vàng:
“Y đức sáng ngời – Y tâm vô hạn.”
Tôi nhận lấy, nhìn gương mặt đầy hối hận của cô ta, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Hãy chăm sóc con thật tốt.”
Mắt Tôn Mẫn đỏ hoe, cô cúi đầu thật sâu, không nói thêm lời nào.
Về đến bệnh viện, bác sĩ Phương đưa điện thoại cho tôi xem một bản tin.
“Bệnh viện Nhân dân Số Một bị phạt năm mươi triệu vì vụ thuốc giả. Viện trưởng mới bị kỷ luật nặng, bệnh viện tổn thất nghiêm trọng.”
Tôi đọc xong, chỉ khẽ thở dài.
“Ngành y không cần đợi tai họa rồi mới trừng phạt. Thứ quan trọng nhất là sự kính sợ và tự giác phải ăn sâu vào máu.”
Đúng lúc đó, Trần Tiểu Mễ chạy tới đầy phấn khích:
“Chị Lâm! Chị được Sở Y tế bình chọn là ‘Bác sĩ đẹp nhất năm’ rồi!”
Cô đưa điện thoại cho tôi xem thông báo chính thức.
Cố Cảnh Thâm đứng phía sau, cười nói:
“Danh hiệu này hoàn toàn xứng đáng.”
Tôi lắc đầu:
“Tôi chỉ làm đúng bổn phận của mình.”
Tại lễ trao giải, tôi mặc bộ trang phục công sở giản dị, đứng trên sân khấu.
MC hỏi:
“Bác sĩ Lâm, cô muốn gửi gắm điều gì đến các bác sĩ trẻ?”
Tôi cầm micro, nhìn xuống những gương mặt đầy nhiệt huyết:
“Bác sĩ cũng là con người, cũng biết mệt, biết đau, từng dao động.”
“Nhưng khi đã khoác áo blouse, chúng ta buộc phải giữ trọn cái tâm của người thầy thuốc.”
Tiếng vỗ tay vang khắp hội trường.
“Chúng ta không làm nghề này vì danh tiếng hay lời khen, mà để xứng đáng với niềm tin của bệnh nhân và lời thề y đức.”
Đêm khuya, trung tâm cấp cứu Nhân Hòa vẫn sáng đèn.
Tôi đi từng phòng bệnh, nhẹ giọng hỏi han.
Một bé gái sợ tiêm run run hỏi:
“Cô ơi, tiêm có đau không ạ?”
Tôi ngồi xuống, mỉm cười dịu dàng:
“Sẽ hơi nhói một chút thôi, cô sẽ làm thật nhẹ. Con cố lên nhé.”
Cô bé gật đầu.
Mũi tiêm nhanh gọn.
“Ơ? Không đau mấy!”
Người nhà cảm kích:
“Cảm ơn bác sĩ Lâm.”
Tôi mỉm cười, bước sang phòng tiếp theo.
Ngoài hành lang, ánh bình minh vừa ló rạng.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Trong tai tôi như vang lên lời tuyên thệ năm nào:
Y tâm nhân hậu, không thẹn với một đời hành y.
HẾT