Nụ Cười Của Mẹ Chồng
“Trong tài khoản của em hiện còn bao nhiêu tiền?”
Anh ấy bất chợt lên tiếng hỏi.
Tám năm hôn nhân, đây là lần đầu tiên anh hỏi tôi câu này.
Từ lúc cưới đến nay, chúng tôi luôn rạch ròi tiền bạc. Mỗi người tự giữ phần của mình, không can thiệp, không hỏi han. Quy tắc ấy được mẹ anh đặt ra ngay từ trước lễ cưới, và chúng tôi mặc nhiên tuân theo.
Tôi đặt đôi đũa xuống bàn, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh không đối diện với tôi, ánh mắt vẫn dán vào bát cơm, tay đều đều xúc từng muỗng như thể câu hỏi kia chỉ là chuyện vô thưởng vô phạt.
“Sao tự nhiên anh hỏi vậy?” tôi lên tiếng.
Động tác của anh khựng lại trong chốc lát.
“Không có gì đâu,” anh đáp, giọng thản nhiên, “chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Tôi không truy hỏi thêm.
Nhưng trong lòng tôi rất rõ —
một người chưa từng quan tâm suốt tám năm, sẽ không vô cớ hỏi đến tiền.
Nhất định đã có chuyện xảy ra.