Chương 8
11. Một tháng
Ngày hôm sau, Trần Vũ Dân bắt đầu “hành động”.
Anh ta không còn nói nhiều, cũng không dám nhìn thẳng vào tôi như trước. Đi làm về là cắm đầu vào điện thoại, gõ gõ tính toán, thỉnh thoảng lại thở dài.
Buổi tối thứ ba, anh ta chủ động nói:
“Anh… đã nói chuyện với mẹ anh rồi.”
“Tốt.” Tôi không ngẩng đầu. “Bà nói gì?”
Anh im lặng vài giây.
“Mẹ anh bảo… tiền là tiền của con trai bà. Bà có quyền quyết định.”
Tôi khẽ cười.
“Vậy là bà không đồng ý?”
“Bà nói… nếu em đã gả vào nhà này, thì phải vì nhà này mà nghĩ.”
Tôi đặt cốc nước xuống bàn, cuối cùng cũng nhìn anh.
“Và anh nghĩ sao?”
Anh tránh ánh mắt tôi.
“Anh… anh đang cố thuyết phục bà.”
“Không cần.” Tôi nói rất bình thản. “Anh không cần thuyết phục bà. Anh chỉ cần trả nợ tôi.”
“Nhưng tiền lớn như vậy—”
“Anh có nhà đứng tên riêng.” Tôi nhắc. “Có xe. Có tiền tiết kiệm. Có lương.”
“Anh không thể bán nhà được!”
“Vậy thì vay.” Tôi nói. “Hoặc cắt khoản gửi tiền hàng tháng cho mẹ anh.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Cắt… cắt tiền của mẹ anh sao được?”
Tôi nhìn anh, ánh mắt lạnh hẳn đi.
“Vậy thì cắt tiền của tôi là được?”
Anh không nói gì nữa.
Tối đó, anh ngủ ngoài sofa.
Một tuần trôi qua.
Không có tiền chuyển cho tôi.
Chỉ có những cuộc điện thoại dài bất tận của mẹ anh, gọi cho anh, rồi gọi cho tôi.
Tôi không bắt máy.
Tin nhắn thì đến liên tục:
“Con dâu mà tính toán như kế toán.”
“Nhà này nuôi con tám năm, giờ quay ra đòi nợ?”
“Không sợ con cái sau này bị quả báo à?”
Tôi đọc xong, xóa sạch.
Quả báo à?
Tôi đã nhẫn nhịn tám năm rồi. Nếu có quả báo, lẽ ra tôi đã gánh đủ.
Ngày thứ mười lăm.
Anh mang về một túi hồ sơ.
“Anh… anh vay được 10 vạn.”
“Xe anh bán rồi.”
Tôi nhìn con số trong giấy tờ.
“Còn 20 vạn.”
“Anh… anh cần thêm thời gian.”
“Anh còn nửa tháng.” Tôi đáp. “Đó là giới hạn cuối cùng.”
Đêm đó, tôi nghe thấy anh khóc trong phòng tắm.
Lần đầu tiên sau tám năm.
Nhưng kỳ lạ là tôi không thấy thương.
Chỉ thấy… muộn.
Ngày thứ hai mươi ba.
Mẹ anh xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Không báo trước.
Bà đứng thẳng lưng, mặt lạnh như tiền.
“Cô giỏi thật.” Bà nói. “Ép con trai tôi đến mức này.”
Tôi mở cửa, không mời bà vào.
“Bác có việc gì?”
“Tiền.” Bà nói thẳng. “Cô muốn bao nhiêu thì nói một câu. Nhưng muốn ly hôn thì không dễ đâu.”
Tôi nhìn bà, mỉm cười.
“Bác yên tâm. Ly hôn rất dễ.”
“Tôi đã nhờ luật sư rồi.”
Bà sững người.
“Còn nữa,” tôi nói tiếp, giọng rất nhẹ, “bác nên về nói với con trai bác nhanh lên. Hết tháng này, tôi nộp đơn.”
“Cô dám—”
“Tôi dám.” Tôi cắt ngang. “Và tôi làm thật.”
Bà nhìn tôi rất lâu.
Lần đầu tiên, trong mắt bà có chút… sợ.
Ngày thứ ba mươi.
Tài khoản tôi nhận đủ 30 vạn.
Không thừa, không thiếu.
Tin nhắn của anh gửi đến ngay sau đó:
“Tiền anh trả đủ rồi.”
“Vợ à… mình nói chuyện lại được không?”
Tôi nhìn màn hình, rất lâu.
Rồi trả lời đúng một câu:
“Chiều mai, gặp luật sư.”
12. Ly hôn
Khi ký vào đơn ly hôn, tay tôi không run.
Ngược lại, rất vững.
Anh nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
“Em thật sự không cho anh cơ hội nữa sao?”
Tôi ngẩng đầu.
“Cơ hội, tôi đã cho anh tám năm rồi.”
“Lâm Vãn… anh hối hận rồi.”
“Tôi biết.” Tôi nói. “Nhưng hối hận của anh, không đủ trả cho tương lai của tôi.”
Tôi ký xong, đứng dậy.
“Đậu Đậu theo tôi.”
“Anh có quyền thăm con, đúng luật.”
Anh bật khóc.
Tôi không quay đầu.
Rời khỏi tòa án, trời rất nắng.
Tôi hít sâu một hơi.
Lần đầu tiên sau tám năm, tôi cảm thấy mình đang thở cho chính mình.
Không còn AA.
Không còn mẹ chồng.
Không còn một người chồng đứng giữa, nhưng chưa từng đứng về phía tôi.
Chỉ còn tôi, và con.
Và một cuộc sống, cuối cùng cũng bắt đầu lại.