MẬT MÃ
“Bíp —— Mật mã không đúng.”
Tiếng thông báo lạnh băng vang lên trong hành lang yên tĩnh, như một mũi kim chọc thẳng vào đầu óc đang mơ hồ vì men rượu của Trần Kính An.
Anh nhíu chặt mày, không cam tâm, lại nhập thêm lần nữa.
Ngày kỷ niệm kết hôn của hai người — 0520.
“Bíp —— Mật mã không đúng.”
Không thể nào.
Dãy số này anh đã dùng suốt năm năm, quen đến mức gần như không cần suy nghĩ. Trần Kính An hít sâu, dựa vào ánh đèn vàng nhạt nơi hành lang, chậm rãi ấn từng phím, cẩn thận hơn trước.
“Bíp —— Sai mật mã. Nhập quá số lần cho phép, hệ thống tạm khóa.”
Men say lập tức tan đi hơn nửa.
Anh bực bội móc điện thoại ra, gọi thẳng cho tôi.
“Lâm Thư! Em đang giở trò gì vậy? Tại sao lại đổi mật mã cửa?”
Qua đầu dây bên kia, giọng anh khàn khàn vì rượu, còn lẫn một mùi nước hoa ngọt ngấy — không phải mùi quen thuộc của tôi.
Lúc đó tôi đang ngồi trong phòng khách, gấp từng chiếc sơ mi anh vừa thay ra. Trên vải áo phảng phất mùi hương xa lạ, nhưng động tác tay tôi vẫn đều đều, không hề chậm lại.
“Không có đổi.” Tôi đáp rất bình tĩnh. “Chắc anh nhập sai thôi.”
“Anh sao có thể sai được?” Anh gắt lên. “0520! Anh nhập tận ba lần rồi!”
“Vậy à?”
Tôi gấp chiếc sơ mi thành hình vuông gọn gàng, đặt vào ngăn tủ.
“Nhưng anh nhớ nhầm rồi. Mật mã hôm nay… không phải 0520.”
Đầu dây bên kia bỗng lặng đi.
Có lẽ anh cho rằng tôi đang cáu kỉnh, hoặc cố tình làm mình làm mẩy.
Dù sao thì… chỉ ba tiếng trước, chúng tôi vừa cãi nhau đến long trời lở đất.
Nguyên nhân là một tin nhắn đột ngột bật sáng trên màn hình điện thoại của anh:
“Kính An, cảm ơn anh hôm nay đã đưa em và Nhạc Nhạc đi chơi. Cảm giác như quay lại những năm đại học vậy.”
Người gửi: Bạch Nguyệt.