Chương 9
Sau đó, tôi kéo mạnh rèm cửa, để ánh nắng buổi chiều chan hòa tràn vào từng góc căn phòng.
Căn nhà sáng bừng lên, nhưng trong tôi lại là một sự thanh thản chưa từng có.
Tôi cầm điện thoại, gọi cho dịch vụ chuyển dọn.
“Xin chào, tôi muốn chuyển nhà. Toàn bộ đồ đạc trong căn hộ này, những thứ không đứng tên tôi, phiền anh xử lý hết.”
Không cần giữ lại.
Ngôi nhà này đã bị làm bẩn, thì cả căn nhà lẫn ký ức gắn với nó, tôi đều không muốn nữa.
Tôi sẽ đem người đàn ông đó, thứ gọi là “tình yêu đích thực” của anh ta, cùng toàn bộ quá khứ dơ dáy ấy, quét sạch khỏi cuộc đời mình.
15. Tái sinh · Một mật khẩu khác, một đời sống khác
Một tuần sau, tôi dọn vào căn hộ mới ở trung tâm thành phố.
Không rộng rãi, nhưng tràn ngập ánh sáng. Từ ô cửa kính lớn, tôi nhìn thấy nhịp sống sôi động nhất của thành phố đang chuyển động dưới chân mình.
Tôi không mang theo bất cứ thứ gì thuộc về Trần Kính An.
Ngoài quần áo, sách vở và đồ dùng cá nhân, mọi thứ còn lại đều bị tôi coi như rác thải của quá khứ.
Tôi chặn toàn bộ liên lạc từ anh ta.
Nghe nói, sau khi rời khỏi nhà tôi với hai bàn tay trắng, anh ta quay về sống nhờ bố mẹ. Bạch Nguyệt từng mấy lần tìm đến, đòi “bồi thường tuổi thanh xuân”, nhưng bị bố mẹ anh ta mắng cho một trận rồi đuổi thẳng ra ngoài.
Những chuyện đó, với tôi, đã hoàn toàn không còn ý nghĩa.
Họ giống như vũng bùn tôi từng lỡ bước dẫm vào. Tôi đã lau sạch giày, đổi hướng, và tiếp tục đi.
Sự nghiệp phiên dịch của tôi tiến triển nhanh chóng. Tôi được chọn làm phiên dịch cabin cho một hội nghị quốc tế lớn. Áp lực cao, nhưng thu nhập xứng đáng. Quan trọng hơn, tôi tìm lại được cảm giác đứng vững trong lĩnh vực của chính mình — thứ mà không một mối quan hệ nào có thể ban phát.
Tôi bắt đầu tập luyện đều đặn, yoga, chạy bộ, đưa cả cơ thể lẫn tinh thần về trạng thái tốt nhất.
Tôi gặp gỡ bạn bè, đi du lịch, xem triển lãm, nhặt lại từng sở thích mà suốt năm năm hôn nhân tôi đã tự tay vứt bỏ.
Tôi nhận ra, một thế giới không xoay quanh đàn ông, lại rộng rãi và dễ thở đến vậy.
Không còn phải nhún nhường.
Không còn phải đoán ý ai đó để sống.
Tôi sắp xếp thời gian theo ý mình, tiêu tiền cho những thứ khiến mình hạnh phúc.
Tôi có thể mặc chiếc váy mình thích, một mình uống ly vang đỏ lúc nửa đêm, đứng trước cửa sổ nhìn thành phố sáng đèn, mà không sợ bị phán xét là “không đúng chuẩn một người vợ”.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thật sự sống cho chính mình.
Hôm đó, tôi mời vài người bạn thân đến căn hộ mới làm tiệc tân gia.
Champagne bật nắp, tiếng cười vang khắp phòng.
Một cô bạn nâng ly, nhìn tôi nửa đùa nửa thật:
“Thư, cậu thật sự bỏ qua cho tên đàn ông đó rồi à? Như vậy có nhẹ tay quá không?”
Tôi khẽ lắc ly rượu, cười.
“Bỏ qua sao?” Tôi nhìn ra ngoài cửa kính lấp lánh ánh đèn, giọng nhẹ tênh.
“Khoảnh khắc anh ta quỳ xuống xin tớ đổi lại mật khẩu… thì trong mắt tớ, anh ta đã chết rồi.”
“Với tớ, anh ta chỉ là một cái xác.”
“Mà xác chết thì sống khổ hay sống sướng, còn đáng để bận tâm làm gì?”
Mấy cô bạn im lặng một lát, rồi gật đầu.
Đúng vậy.
Thứ đối lập với yêu, chưa bao giờ là hận — mà là không còn cảm xúc.
Khi tim tôi không còn gợn sóng vì anh ta nữa, đó mới là thắng lợi thật sự, cũng là tự do trọn vẹn nhất.
Tiệc tàn, tôi một mình thu dọn.
Điện thoại rung lên — một tin nhắn từ số lạ.
“Lâm Thư, anh biết em sẽ đọc. Anh xin lỗi. Chúc em hạnh phúc.”
Là Trần Kính An.
Tôi nhìn dòng chữ ấy vài giây, gương mặt không đổi, rồi thản nhiên xóa đi.
Tôi bước đến cửa, nhìn ổ khóa điện tử mới tinh.
Sau một thoáng suy nghĩ, tôi bấm vào chế độ thay đổi mật khẩu.
Tôi xóa ngày sinh của mình.
Rồi nhập vào một dãy số mới — vô nghĩa với tất cả mọi người, nhưng chỉ mình tôi hiểu.
Trong ngôn ngữ lập trình, đó là mã khởi tạo.
Tiếng “tít” vang lên, xác nhận mật khẩu mới đã được lưu.
Tôi bật cười.
Một nụ cười nhẹ nhõm, xuất phát từ đáy lòng.
Mật mã của thế giới cũ là lời hứa của anh ta, là sự hạ mình của tôi.
Mật mã của thế giới mới — là tự do, là cuộc đời tôi tự tay viết lại.
Cửa đã đổi.
Khóa đã thay.
Và thế giới phía sau cánh cửa ấy… cũng không còn giống trước nữa.
Tôi mở ra một cuốn sách trắng tinh, bắt đầu chương đầu tiên của cuộc đời mình.
Một câu chuyện không chỉ có xương sống kiên cường, mà còn có hơi thở tự do.
Một câu chuyện mang tên:
“Tôi.”
— Hết —