CHUYỆN TÌNH CÂY LỰU

Cập nhật
01-02-2026
Thể loại
Lượt xem
41
Trạng thái
Chưa xác định

Chỉ vì miệng nhanh hơn não, tôi đã lỡ tay ăn sạch trái lựu mà sếp nâng niu suốt mấy năm trời mới chịu ra quả.

Vừa nuốt miếng cuối cùng xong, tôi đã thấy tương lai u ám hiện ra trước mắt. Nghĩ đến cảnh bị gọi vào phòng làm việc “trò chuyện thân mật”, tôi lập tức gọi cho cô bạn thân, năn nỉ nó mua gấp một quả lựu khác mang tới cứu nguy.

Nhưng thứ xuất hiện trước cửa văn phòng tôi, lại hoàn toàn không giống thứ tôi tưởng tượng.

Một chàng trai cao ráo, gương mặt điển trai, đứng thẳng lưng trước mặt tôi, ánh mắt đầy khó hiểu.

Anh vừa mở miệng, tôi cũng đồng thời lên tiếng.

“Lựu của tôi đâu?”

“Chị tôi bảo cô đang tìm tôi, có chuyện gì à?”

Hai câu nói chồng lên nhau.

Không khí đông cứng trong vài giây.

Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm, ai cũng ngơ ra như vừa bị ném vào một vở hài kịch không kịch bản.

Trong đầu tôi vang lên một tiếng gào tuyệt vọng.

Chết tiệt, Linh Ngọc!
Con nhỏ đó không hề nói với tôi rằng cái “lựu” nó gửi đến… là một con người, chứ không phải một loại trái cây.