Chương 7

Cập nhật lúc: 01-02-2026
Lượt xem: 41

Thôi được rồi, coi như tôi xui, Linh Ngọc đúng là phản đồ chính hiệu!

Không còn cách nào khác, tôi đành dẫn anh ta theo bên mình.

Ai ngờ mấy ngày sau, người này càng ngày càng nhập vai, nhập đến mức nghiện luôn.

Trưa hôm đó, vừa tới giờ nghỉ, Lâm Thập Lục đã nghênh ngang xuất hiện ở công ty, trên tay còn cầm đúng ly trà sữa trân châu tôi thích nhất.

Anh ta cười toe toét, thong thả tiến lại gần.

“Em yêu, mua cho em này, uống đi.”

Tôi trợn mắt, ghé sát lại thì thầm:

“Anh làm ơn bớt diễn lại được không? Đây là công ty, không phải đứng trước mặt bố anh đâu.”

Lâm Thập Lục chẳng thèm để tâm, nhún vai tỉnh bơ:

“Đã đóng vai thì phải diễn cho tròn. Nhỡ có ai thấy rồi nói đến tai ông già nhà tôi, chuyện cô trộm ăn lựu coi như xong đời.”

…Nghe cũng hợp lý.

Tôi im lặng nhận lấy ly trà sữa, uống một hơi cho xong.


Uống xong, tôi thỏa mãn nheo mắt lại.

“Nhóc con này cũng có triển vọng phết đấy, không tệ.”

Anh ta bật cười, tiện tay véo nhẹ má tôi.

Ngay lúc đó, mấy cô trong công ty tò mò kéo tới. Một người trong số đó cười nửa miệng hỏi:

“Cố Minh Nguyệt, hai người bắt đầu từ khi nào vậy? Ngọt ngào ghê ha.”

Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng ác ý giấu không kỹ.

Cô ta để ý Lâm Thập Lục đã lâu, mấy hôm nay cứ tìm cớ gây khó dễ với tôi.

Tôi đang định phản kích cho cô ta bẽ mặt.

Không ngờ Lâm Thập Lục lại bất ngờ khoác chặt vai tôi, vẻ mặt đầy tự mãn:

“Cô bị cận à? Cô nhìn thấy lúc nào thì chính là yêu nhau lúc đó.”


Một câu nói, sắc mặt cô kia đổi trắng đổi xanh, như vừa nuốt phải quả chanh.

Buồn cười thật sự.

Đuổi được người đi rồi, tôi nhìn Lâm Thập Lục thuận mắt hơn hẳn.

Tôi vốn là kiểu người biết điều, đang định mở miệng rủ anh ta đi ăn trưa.

Ai dè anh ta nhanh hơn tôi một bước:

“Cuối tuần đi xem phim không? Phim hành động mới ra, nghe nói hay lắm.”

Tôi giật mình, vội vàng lắc đầu:

“Không không, xem phim tốn thời gian lắm. Cuối tuần tôi còn phải làm kế hoạch cho dự án tuần sau.”


“Chuyện nhỏ thôi, để tôi làm giúp cô cũng được.”

Lâm Thập Lục nhướng mày nhìn tôi.

Tim tôi bỗng dưng đập loạn nhịp.

Trời ơi, đúng là gương mặt này phạm quy thật sự!

Tôi gật đầu lia lịa, không hề do dự:

“Được chứ! Quá được luôn! Anh đúng là đẹp trai thật đấy, Lâm Thập Lục.”

Đang đau đầu vì đống kế hoạch, tự dưng có người xung phong giúp, khác gì bánh từ trên trời rơi xuống.

Tôi vui đến mức không hề nhận ra ánh mắt gian xảo lóe lên trong khoảnh khắc của anh ta.


Chương 7

Cuối tuần đến rất nhanh.

Sáng sớm, tôi đã bị Lâm Thập Lục lôi ra ngoài.

Anh ta còn chu đáo mua cho tôi ly trà sữa đúng vị tôi hay uống.

Không thể không công nhận, tên này rất biết cách lấy lòng người khác.

Thế là tôi tiện tay chụp một tấm ảnh, đăng thẳng lên vòng bạn bè.

“Ghê thật nha, công khai luôn rồi à?”

Anh ta liếc màn hình điện thoại của tôi, cười trêu.

Tôi ngượng ngùng gãi đầu.

Thật ra chính tôi cũng không hiểu vì sao lại đăng, chỉ là lúc đó… tay nhanh hơn não.

Thôi thì liều luôn:

“Ừ, công khai đấy.”

“Trong lòng vui lắm đúng không?”

“Ừ, vui thật sự luôn.”


Tôi xem như anh ta biết điều, liền bước nhanh vào rạp chiếu phim.

Khó khăn lắm mới tìm được chỗ ngồi, đèn tắt, màn hình sáng lên.

Tôi cố gắng tập trung vào bộ phim trước mắt, định bụng lần này nhất định phải xem cho trọn vẹn…