CHUYẾN BAY
Năm thứ chín sau khi kết hôn,
tôi mới hay rằng người chồng đầu gối tay ấp bấy lâu, đã lặng lẽ đưa đứa con do chính tôi sinh ra, giao cho “bạch nguyệt quang” trong lòng anh ta nuôi lớn.
Khi sự thật bị phơi bày, đứa trẻ ấy đã tròn bảy tuổi.
Đúng lúc cần làm hộ khẩu để nhập học tiểu học.
Chồng tôi mang vẻ mặt day dứt, ngồi xuống thương lượng với tôi về một cuộc ly hôn trên danh nghĩa:
“Năm đó đổi con là do hoàn cảnh ép buộc. Nhiên Vãn không thể sinh con, ở nhà chồng cũng chịu nhiều uất ức.”
“Em cứ yên tâm, chờ con hoàn tất thủ tục vào học, anh sẽ lập tức đăng ký kết hôn lại với em.”
Tôi nhìn đứa trẻ đứng bên cạnh anh ta — ánh mắt nó nhìn tôi lạnh lẽo, xen lẫn oán ghét không che giấu.
Tim tôi như bị bóp nghẹt, rồi dần dần… chết lặng.
Tôi không khóc, cũng không tranh cãi.
Chỉ khẽ gật đầu, cùng anh ta đi làm thủ tục ly hôn.
Ngày họ tay trong tay vui vẻ cầm giấy chứng nhận kết hôn mới,
tôi một mình kéo vali, bước lên chuyến bay chỉ có vé đi, không có ngày về — bay tới nửa kia của địa cầu.
Căn nhà này,
cuộc hôn nhân này,
và cả người chồng ấy —
tôi đều không cần nữa.