Chương 10
Tôi nhìn thẳng vào Tạ Trạch An, giọng điềm tĩnh:
“Anh Tạ, những chuyện trước kia đã là quá khứ. Chúng ta cũng đã chấm dứt hôn nhân từ rất lâu rồi.”
Nói đến đây, tôi khẽ đặt tay lên bụng đang nhô nhẹ.
“Hơn nữa, tôi đã kết hôn với Alex. Không bao lâu nữa, chúng tôi sẽ chào đón đứa con của mình. Còn Tư Viễn… từ trước đến nay nó vốn không thân thiết với tôi. Không có tôi bên cạnh, tôi tin cuộc sống của nó vẫn ổn.”
“Sau này, mong anh đừng xen vào cuộc sống hiện tại của tôi nữa.”
16
Tạ Trạch An đứng sững như vừa bị dội một xô nước lạnh.
Ánh mắt anh ta chết lặng, dán chặt vào bụng tôi, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt cũng chậm rãi tắt đi.
Tôi nói xong liền kéo tay Alex rời đi trước.
Đi được một đoạn khá xa, tôi vẫn có cảm giác sau lưng mình còn một ánh nhìn bất động, không chịu rời.
Trước khi chính thức ở bên Alex, tôi đã kể hết cho anh ấy nghe những chuyện giữa tôi và Tạ Trạch An.
Anh chỉ cười, hoàn toàn không để tâm.
Ai mà chẳng có quá khứ. Quan trọng là hiện tại chúng tôi đồng điệu về suy nghĩ, hợp nhau trong sinh hoạt, cùng nhau đi qua đủ chuyện mới có ngày hôm nay.
Cuộc sống bây giờ yên ổn, ấm áp.
Tôi trân trọng từng ngày.
Tôi cứ nghĩ, với hoàn cảnh như thế, Tạ Trạch An sẽ tự rút lui.
Thiếu gia nhà họ Tạ vốn kiêu ngạo, làm sao chịu nổi cú đánh vào lòng tự trọng như vậy.
Nhưng anh ta lại làm điều hoàn toàn ngược lại.
Anh mua lại căn nhà ngay sát vách, chuyển đến sống cạnh tôi và Alex.
Nghe nói còn mang cả công việc sang Bắc Âu xử lý, trông cũng không còn u uất như trước.
Chỉ là, anh chưa từng chủ động bước sang quấy rầy.
Thi thoảng chỉ đứng lặng bên bức tường thấp ngoài sân, âm thầm nhìn về phía này.
Nhìn tôi và Alex tay trong tay dạo quanh sân.
Nhìn chúng tôi cùng dắt chú Labrador đi bộ giữa tuyết trắng.
Nhìn những buổi tối nướng đồ ăn trong nhà kính phía sau vườn.
Rồi đến mùa xuân, lại nhìn chúng tôi cùng nhau trồng hoa, xới đất…
Có một khoảng thời gian, anh ta còn đưa Tư Viễn sang đây.
Cậu bé cao lớn hơn nhiều, được nhà họ Tạ nuôi dạy không tệ, trông lễ phép hơn xưa.
Nhưng vì từ nhỏ giữa tôi và nó vốn không có sợi dây gắn kết, nên dù Tạ Trạch An cố tình tạo cơ hội, mong hàn gắn thứ gọi là tình mẫu tử…
Rất tiếc, cảm xúc không thể miễn cưỡng.
Tôi không ép Tư Viễn, mà bản thân nó cũng lộ rõ vẻ gượng gạo.
Không lâu sau, Tạ Trạch An lại đưa con về nước.
Anh ta tiếp tục duy trì việc “đứng ngoài quan sát” cuộc sống của chúng tôi.
Tôi không hiểu mục đích của anh ta là gì, chỉ cảm thấy số phận thật trêu ngươi.
Nhưng tôi cũng không có tư cách can thiệp.
Cho đến ngày tôi sinh con cùng Alex, Tạ Trạch An vẫn chưa rời đi.
Hôm bế con từ bệnh viện về, trong sân đã chất đầy quà.
Thiệp không ghi tên, chỉ có vài dòng chúc phúc viết bằng chữ Hán rất đẹp.
Tôi bảo Alex mang quà trả lại.
Nhưng hôm sau, những món đồ ấy lại nằm gọn trong thùng rác.
Khi con tròn ba tháng, có một đêm cực quang rực rỡ hiếm thấy, tôi bế con ra sân ngắm cảnh.
Tạ Trạch An kéo theo một chiếc vali, đứng trước cổng nhà chúng tôi.
Bóng lưng cô độc, lặng lẽ.
Anh không nói gì, nhưng ánh mắt đầy hồi tưởng và tiếc nuối.
Tôi không có ý định chú ý đến anh ta.
Rất lâu sau, anh mới bước đến gần, giọng khàn đi:
“Nhược Nhược, anh phải về nước rồi. Thấy em sống tốt như vậy, anh cũng yên tâm. Thời gian qua, anh nghĩ rất nhiều.”
“Anh biết mình không nên mở lời… nhưng nếu không hỏi, anh sẽ mãi day dứt. Em có thể… vì chút tình cũ, cho anh một cơ hội cuối cùng không?”
17
Giọng anh ta run rẩy, mơ hồ, như phải dốc cạn can đảm mới thốt ra được.
Nhưng tôi không thể cho anh bất kỳ câu trả lời nào.
Dưới bầu trời cực quang rực rỡ, những ký ức tôi từng khóa chặt lại bất giác ùa về.
Tôi nhớ có một năm sinh nhật, điều ước của tôi là được anh đưa đến Bắc Âu ngắm cực quang.
Người ta nói, những cặp đôi cùng nhau nhìn thấy cực quang sẽ ở bên nhau trọn đời.
Chỉ tiếc, hiện tại chúng tôi đã sớm “vật đổi sao dời”.
Tôi từng yêu anh sâu đến nhường nào.
Năm mười bảy tuổi, lần đầu gặp Tạ Trạch An ở một thị trấn nhỏ tại Ý, trong chuyến du lịch ngắn ngày.
Anh như từ trên trời rơi xuống, đuổi theo tên cướp qua hơn chục con hẻm, giúp tôi lấy lại đồ bị giật.
Trong lúc xô xát với nhóm cướp, anh còn bị thương.
Vậy mà anh không kêu một tiếng, còn kiên quyết cõng tôi — khi đó bị trẹo mắt cá — đi bộ hơn ba cây số tìm phòng khám.
Năm mười tám tuổi, tôi vừa sang châu Âu du học, từng bị mấy thanh niên da trắng có ý đồ xấu chặn đường.
Lại là Tạ Trạch An xuất hiện.
Anh đứng ra bảo vệ tôi, dùng tiếng Pháp trôi chảy, từng câu từng chữ sắc bén, ép bọn họ phải cúi đầu xin lỗi.
Khi đó tôi mới biết, anh là đàn anh cùng trường.
Từ đó về sau, anh luôn ở bên chăm sóc tôi.
Chỉ vì tôi lỡ nói nhớ món ăn quê nhà, anh lén xem video, luyện suốt nửa tháng, chỉ để nấu cho tôi một bữa hoàn chỉnh…