BỮA CƠM

Cập nhật
01-02-2026
Thể loại
Lượt xem
551
Trạng thái
Chưa xác định

Sau khi thằng con trai tôi mất việc, nó kéo theo vợ về nhà, miệng thì nói là muốn “đỡ đần” tôi trông quán ăn sáng.
Nhưng cái gọi là đỡ đần ấy, vừa đến ngày đầu tiên đã tiện tay đổi luôn mã thanh toán điện tử sang tài khoản của hai đứa nó.

Sự “hỗ trợ” đó, kéo dài ròng rã năm năm.

Suốt từng ấy thời gian, ngày nào hai vợ chồng chúng cũng ngủ vùi đến sát trưa mới lết xác ra quán. Đến nơi thì mỗi đứa ôm một cái điện thoại, mắt không rời màn hình.

Từ quét dọn trong ngoài, rửa bát, lau bàn cho đến đứng bếp nấu nướng — tất cả đều do một mình tôi gồng gánh.

Đêm giao thừa năm ấy, tôi chỉ nói rất khẽ một câu:

“Qua năm mới rồi, mẹ muốn nghỉ ngơi vài ngày.”

Chưa kịp nói hết, con dâu đã hất phăng mâm cơm, đứng bật dậy tát tôi một cái nảy lửa.

“Cả nhà con cày như trâu cho mẹ, mệt cái gì mà mệt?!”

“Mẹ có biết nghỉ Tết mấy ngày là mất bao nhiêu tiền không?!”

“Muốn nghỉ là nghỉ à? Không bán thì cả nhà lấy gì sống?!”

Con trai tôi đứng bên cạnh, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu, từ đầu đến cuối không thốt nổi một câu bênh vực.

Tôi không cãi, cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ cúi xuống, lau sạch bát canh đã văng đầy lên áo.


Ngày hôm sau, tôi một mình đến trung tâm môi giới, làm thủ tục sang nhượng mặt bằng.

Sau Tết, quán ăn sáng mở cửa lại như thường lệ. Hai vợ chồng nó vẫn theo thói quen cũ, ngủ đến gần trưa mới uể oải kéo đến.

Nhưng lần này, trong quán không còn bóng dáng tôi.

Chỉ có một người xa lạ đứng đó, cau mày quát:

“Các anh chị là ai? Không mua ăn thì đừng đứng đây gây rối!”

Hai đứa nhìn nhau sững sờ, cuống cuồng gọi điện cho tôi hơn hai chục cuộc.

Tôi không nghe máy.

Chúng đâu có biết — câu “muốn nghỉ mấy hôm” mà tôi nói trong bữa cơm giao thừa hôm đó…

Là bởi vì căn nhà cũ do ông nhà tôi để lại, đã hoàn tất đền bù giải tỏa từ lâu rồi.