Bạch Nguyệt Quang

Cập nhật
03-02-2026
Thể loại
Lượt xem
60
Trạng thái
Chưa xác định

Những năm 80, khi đợt thuốc điều trị gan đầu tiên được phân phối, tôi đã từng quỳ gối trước mặt chồng, chỉ xin anh ấy nhường cho mẹ tôi một lọ.

Mẹ tôi bị ung thư gan giai đoạn cuối, từng ngày đều vật lộn trong đau đớn, mạng sống như ngọn đèn cạn dầu. Bà thật sự không thể chờ thêm dù chỉ một khắc.

Số thuốc khi đó không hề ít. Ngay cả viện trưởng cũng đã nói rõ, hoàn toàn có thể cấp trước, bổ sung thủ tục sau, không thành vấn đề.

Nhưng chồng tôi vẫn lắc đầu, kiên quyết từ chối.

“Anh không phải không muốn giúp,” anh nói, giọng bình tĩnh đến tàn nhẫn, “nhưng anh là trưởng khoa, càng phải làm gương. Viện trưởng luôn tin tưởng chúng ta, mình càng không thể phá vỡ quy định, gây phiền phức cho ông ấy.”

Tôi đứng chết lặng tại chỗ, mặt tái nhợt, trơ mắt nhìn mẹ tôi bị cơn đau dày vò từng giờ, cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.

Từ khoảnh khắc đó, tôi không thể tha thứ cho anh.

Cũng không thể tha thứ cho chính mình — một đứa con bất hiếu, bất lực, chỉ biết cầu xin mà không cứu nổi mẹ ruột.

Tôi phát điên đòi ly hôn.

Người ngoài khuyên tôi nên nghĩ thoáng, người trong nhà bảo tôi quá cực đoan. Thậm chí trong giấc mơ, tôi còn thấy mẹ quay về, dịu dàng khuyên nhủ:

“Con đừng cố chấp nữa. Nó chỉ là người quá coi trọng nguyên tắc thôi, chứ bản chất không xấu.”

Ba năm liền, tôi dốc cạn sức lực để tự dày vò bản thân.

Hết lần này đến lần khác ép mình nuốt hết tủi hờn, uất ức vào trong lòng, tự thôi miên rằng anh cũng có nỗi khổ riêng, rằng tất cả đều vì đại cục, vì bệnh viện, vì trách nhiệm của một người đứng đầu khoa.

Cuối cùng, chính tôi cũng thuyết phục được bản thân… tạm gọi là tha thứ.

Cho đến khi tôi mang thai tháng thứ năm.

Cái bụng nặng trĩu khiến mỗi bước đi đều khó khăn, vậy mà tôi vẫn tuân thủ đúng quy trình, xếp hàng chờ khám thai tại bệnh viện.

Và rồi, tôi tận mắt nhìn thấy người đàn ông cả đời treo chữ “nguyên tắc” trên miệng ấy — lén lút sau lưng mọi người, kê đơn loại thuốc đặc trị ung thư gan, thứ từng bị anh dùng quy định để từ chối mẹ tôi…

Cho cha của thanh mai trúc mã.

Một người chỉ mắc viêm gan nhẹ.

Ngay giây phút đó, tất cả đau đớn bị tôi chôn vùi suốt ba năm bỗng đồng loạt trào lên. Trong đầu tôi vang lên tiếng rên xiết tuyệt vọng của mẹ ngày nào, rõ ràng đến đáng sợ.

Tôi hận đến mức muốn xông tới chất vấn anh cho ra lẽ.

Nhưng chưa kịp bước đi, bụng dưới đã co rút dữ dội.

Máu thấm ướt hai chân tôi, chảy ra không ngừng.

Y tá phát hiện ra, hốt hoảng chạy tới đỡ tôi, muốn đưa tôi đi khám gấp để giữ lấy đứa bé.

Tôi giơ tay ngăn cô ấy lại.

Vừa cười, vừa khóc đến run người.

“Không cần đâu,” tôi nói khẽ, “phiền cô… giúp tôi sắp xếp phẫu thuật phá thai.”