CHƯƠNG 7
Nghe anh nói vậy, tôi bật cười thành tiếng, không sao kìm lại được.
“Phó tiên sinh, giấy ly hôn đã ký xong, cầm trong tay rồi. Anh tưởng nói một câu hủy là có thể hủy sao? Hay là anh thật sự lú lẫn rồi?”
Có lẽ giọng tôi quá lạnh lùng, Phó Minh Lễ đứng trước mặt như bị đánh trúng chỗ hiểm, cả người cứng đờ.
“Hiểu Ngữ… anh biết anh sai rồi. Xin em cho anh thêm một cơ hội. Sau này anh sẽ khác, anh hứa. Trước đây là anh suy nghĩ nông cạn, về sau anh nhất định sẽ đặt em lên trước tất cả.”
Anh nói rất chân thành.
Nhưng cái hố sâu ấy, lấy gì để lấp?
“Phó Minh Lễ,” tôi nhìn thẳng vào anh, “vậy còn mẹ tôi thì sao? Nếu mọi thứ đều có thể quay lại từ đầu, vậy mẹ tôi phải quay lại bằng cách nào?”
Sắc mặt anh tái mét, không còn chút máu.
“Chuyện của mẹ… anh thật sự không biết. Anh không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến thế…”
Nghiêm trọng hay không thì có khác gì đâu?
Trong mọi lựa chọn của anh, người đứng trước tôi vẫn luôn là Hứa Tri Tri. Vậy thì còn gì để nói nữa?
Phó Minh Lễ lúng túng giải thích, giọng bắt đầu run rẩy.
“Không phải như em nghĩ… anh và cô ấy thật sự không có gì. Chỉ là cô ấy vừa từ quê lên, anh thấy hoàn cảnh khó khăn…”
Tôi cắt ngang lời anh.
“Đủ rồi, Phó Minh Lễ. Anh nhớ rõ sự vất vả của cô ấy khi rời quê, nhưng lại quên mất lúc đó tôi đang mang thai. Anh có biết tôi đã phải cố gắng đến mức nào mới tha thứ cho anh không? Mới dám tin anh thêm lần nữa, mới quyết định sinh con cho anh. Còn anh thì sao? Anh đã đáp lại tôi bằng những gì?”
Mắt anh đỏ lên, gần như sụp đổ.
“Anh xin lỗi… anh thật sự tệ bạc, hồ đồ, ngu xuẩn. Tất cả đều là lỗi của anh. Chúng ta làm lại từ đầu được không? Anh thề sẽ không phạm sai lầm nữa.”
Ánh mắt anh đầy đau đớn, trông như đã thật sự hối hận.
Nhưng thì sao chứ?
Những vết thương anh để lại trong tôi, có cái nào là nhẹ?
Đến giờ phút này, tôi chỉ còn lại sự trống rỗng, cạn kiệt cảm xúc.
Tôi biết rất rõ — tôi không còn yêu anh nữa.
Ngày trước, anh từng là học trò của mẹ tôi.
Mẹ tôi, một cô giáo vùng quê yêu quý nhân tài như sinh mệnh, đã nhìn thấy tương lai ở anh, dốc lòng bồi dưỡng, coi anh chẳng khác gì con ruột.
Trong quãng thời gian đó, tôi quen anh.
Từ gặp gỡ, tiếp xúc, tôi chậm rãi đem lòng yêu người đàn ông ấy.
Còn anh, khi ấy trong mắt chỉ có sách vở và việc học.
Cho đến ngày tốt nghiệp, tôi chủ động bày tỏ, và chúng tôi chính thức ở bên nhau.
Nhận được vô số lời chúc phúc, khi đó tôi từng nghĩ mình là người con gái may mắn nhất thế gian.
Tôi từng mơ về một đứa con gái, cùng mẹ tôi nuôi nấng, nhìn con lớn lên trong yêu thương.