Ba Năm Làm Dâu

Cập nhật
31-01-2026
Thể loại
Lượt xem
167
Trạng thái
Chưa xác định

Tôi đã bỏ ra hai trăm nghìn tệ làm tiền sính lễ cho em chồng.
Thế nhưng trong tiệc cưới, chỗ ngồi dành cho tôi lại nằm ngay sát cửa ra vào.

Trên bảng phân bố chỗ ngồi treo ở lối vào, tên tôi được ghi rất rõ ràng —
“Cô Trần.”

Tôi đứng nhìn ba chữ ấy hồi lâu.

Không phải “chị dâu trưởng”,
không phải “chị dâu”,
thậm chí cũng chẳng phải tên đầy đủ của tôi.

Chỉ là một danh xưng xa lạ: Cô Trần.

Ngay bàn bên cạnh là “Họ hàng nhà họ Vương”, phía dưới ghi chi chít: bác cả, dì hai, chị họ…

Còn tôi, bị xếp ngồi ở bàn đầu tiên ngay sau cửa, lưng tựa vách, sát bên lối nhân viên phục vụ bê thức ăn qua lại.

Ba tháng trước, tôi đã chuyển thẳng hai trăm nghìn tệ vào tài khoản của mẹ chồng, nói rõ là để lo sính lễ cho em chồng.

Hôm nay, chính là ngày cưới của nó.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía bàn chủ hôn.

Mẹ chồng tôi đang cười tươi rói, nâng ly cụng rượu với nhà gái.

Bà ngồi ngay vị trí trung tâm —
nơi ánh đèn rực rỡ nhất của cả buổi tiệc.