Chương 12
“Mẹ nói cho con nghe, Trần Mặc, nếu nó dám đòi ly hôn, thì từ nay con không còn là con của Trần Tú Lan này nữa! Để xem mẹ trị nó ra sao!”
Nhìn dáng vẻ tức đến mất kiểm soát của bà, tôi bỗng thấy nực cười.
“Mẹ à,” tôi hỏi lại, “mẹ định xử lý con thế nào?”
“Cô—”
“Con có việc làm ổn định, có thu nhập, có tiền để dành. Căn nhà này con và Trần Mặc cùng mua, mỗi người góp một nửa. Nếu ly hôn, bán đi chia đôi, con vẫn lấy lại được hơn mười vạn.”
“Cô—”
“Còn mẹ thì sao?” tôi tiếp lời. “Tiền hưu của mẹ có đủ dùng không? Căn nhà của mẹ chẳng phải cũng đã tính để lại cho Tiểu Vũ rồi à?”
Gương mặt mẹ chồng đỏ bừng, như sắp bốc khói.
“Hiểu Văn, cô đang uy hiếp tôi đấy à?”
“Không,” tôi lắc đầu, “con chỉ đang nói sự thật.”
Tôi đứng lên, cầm túi xách.
“Mẹ, con kính trọng mẹ vì mẹ là mẹ của Trần Mặc. Nhưng con không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.”
“Cô—”
“Ba năm qua, con luôn cố gắng làm tròn bổn phận của một nàng dâu. Nhưng trong mắt mẹ, con chưa từng là người nhà.”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Con mệt rồi. Không muốn cố gắng thêm nữa.”
Bà mở miệng, nhưng hồi lâu vẫn không thốt ra được lời nào.
Tôi quay sang Trần Mặc.
“Trần Mặc, đơn ly hôn em đã chuẩn bị sẵn. Anh xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký.”
Sắc mặt anh tái nhợt.
“Hiểu Văn… em thật sự—”
“Em đã suy nghĩ rất kỹ.”
Tôi đặt bản thỏa thuận lên bàn.
“Nhà bán chia đôi, đồ đạc ai người nấy lấy, không ràng buộc. Anh đọc đi, đồng ý thì ký.”
Tay anh run rẩy khi nhìn vào tờ giấy.
“Hiểu Văn, em có thể cho anh thêm chút thời gian không?”
“Ba năm nay, em đã cho anh quá đủ thời gian rồi.”
Tôi xách túi, đi về phía cửa.
“Anh cứ từ từ xem. Nghĩ xong thì liên lạc với em.”
Sau lưng vang lên tiếng quát của mẹ chồng:
“Hiểu Văn! Cô đứng lại đó!”
Tôi không quay đầu.
“Cô đi như vậy mà tưởng sau này sống yên ổn được à? Ly hôn rồi cũng chỉ là đàn bà hết thời, chẳng ai thèm cưới!”
Tôi dừng bước, xoay người nhìn bà.
“Mẹ, mẹ nói sai rồi.”
“Sai chỗ nào?”
“Không phải con không gả được,” tôi nói chậm rãi, “mà là Trần Mặc không còn ai muốn lấy nữa.”
Tôi mở cửa, bước ra ngoài, không ngoái đầu nhìn lại nhà họ Trần.
11
Việc ly hôn diễn ra thuận lợi hơn tôi nghĩ.
Trần Mặc do dự mấy ngày, cuối cùng vẫn ký tên.
Lúc ký, anh ngẩng đầu hỏi tôi:
“Hiểu Văn, em thật sự không hối hận sao?”
“Không.”
“Em thật sự… không để lại cho anh con đường lui nào sao?”
Tôi nhìn anh, trong lòng thoáng chùng xuống.
“Trần Mặc, đã có rất nhiều lần em nghĩ đến việc sống tử tế với anh cả đời.”
“Vậy vì sao em vẫn—”
“Vì anh chưa từng đứng về phía em.”
Anh cúi đầu.
“Ba năm nay, mỗi lần xảy ra chuyện, anh đều nói: ‘Mẹ anh không phải người như vậy’. Anh biết không? Mỗi lần anh nói câu đó, tim em lại lạnh thêm một chút.”
“Anh…”
“Từng chút một,” tôi nói khẽ, “lạnh đến mức không còn cảm giác.”
Anh im lặng rất lâu.
“Xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi,” tôi lắc đầu. “Anh chỉ là đã chọn lựa chọn của mình.”
Tôi cầm lấy bản thỏa thuận.
“Trần Mặc, sau này tự lo cho bản thân cho tốt.”
“Còn em thì sao?”
“Em cũng vậy.”
Tôi quay người rời đi, không ngoái đầu.
Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, Lâm Gia kéo tôi đi ăn lẩu.
“Thế nào? Có buồn không?”
“Có một chút.”
“Cũng bình thường thôi, dù sao cũng ba năm.”
“Ừ, ba năm.”
Tôi gắp một miếng lòng bò, chậm rãi nhai.
“Nhưng nhẹ nhõm thì nhiều hơn.”
“Nhẹ nhõm?”
“Ừ.”
Tôi nhìn cô ấy, mỉm cười.
“Gia Gia, cậu biết không? Ngày bước ra khỏi cục dân chính, lần đầu tiên tôi thấy bầu trời xanh đến thế.”
“Thật à?”
“Thật.”
Tôi nói chậm rãi:
“Trước đây tôi luôn nghĩ ly hôn là chuyện đáng sợ, cứ như sau đó cuộc đời sẽ kết thúc.”
“Rồi sao?”
Tôi ngẩng đầu lên, giọng nhẹ hẳn đi:
“Rồi mới phát hiện, có những cuộc đời… chỉ thật sự bắt đầu sau khi ly hôn.”