Chương 9
Tư Nghị để phu nhân Tư tự tay lôi chuyện năm xưa giữa ông ta và mẹ tôi ra ánh sáng, bôi nhọ danh dự bà như vậy, rốt cuộc thì họ được lợi gì?
Còn Tư Dư — tôi lại càng nghĩ không thông.
Trong tay Minh Húc rõ ràng đang nắm bằng chứng, vậy mà cô ta vẫn dám trắng trợn bịa đặt.
Không chỉ mình tôi cảm thấy kỳ lạ.
Phần bình luận phía dưới cũng đầy dấu hỏi:
【Khoan đã… bà Tư nói mấy lời này là tự phơi bày chuyện chồng mình từng ngoại tình à? Còn tiện thể thừa nhận chị em cùng cha khác mẹ luôn?】
【Đúng kiểu drama nhà giàu, càng đào càng lắm thứ ghê tởm.】
【Nhưng nói thật thì bị một cô phục vụ gài bẫy rồi sinh con đúng là mất mặt thật.】
【Mẹ chen chân vào hôn nhân người khác, con gái lại chen vào tình cảm của chị ruột — đúng là cùng một khuôn đúc ra. Máu mủ quả nhiên không lẫn đi đâu được.】
【Tổng giám đốc Minh thị hai năm trước tai nạn có phải đầu bị va đập không? Sao lại để bị loại phụ nữ hạ cấp thế này dụ dỗ?】
Những lời lẽ ấy khó nghe thật.
Nhưng tôi không còn cảm giác gì nữa.
Tôi đăng ký tài khoản chính chủ, xác minh danh tính. Chỉ trong chốc lát, tin nhắn riêng đã tràn ngập.
【Lên hot search nên tranh thủ tạo tài khoản để ké fame hả?】
【Drama của năm luôn! Con riêng chen chân vào hôn ước của chị ruột mà còn dám công khai xuất hiện!】
Tôi không thèm đọc tiếp.
Chỉ viết một đoạn ngắn, rồi tag thẳng Tư Dư và Tư Nghị:
“Một tuần trước tôi từng hỏi ông Tư rằng còn lương tâm hay không. Giờ nghĩ lại, có lẽ tôi quá ngây thơ. Một người đàn ông có thể vừa nuôi một người phụ nữ không danh phận, vừa kết hôn với người khác — thì lương tâm vốn đã không tồn tại.
Còn Tư tiểu thư, chuyện mà đến bác sĩ còn chưa kết luận, cô lại khẳng định tôi ‘đã biết từ trước’, không thấy buồn cười sao? Hai năm qua cô ‘chờ’ Minh tiên sinh, chắc cũng không bận rộn lắm đâu nhỉ.”
Bài đăng vừa xuất hiện, bình luận lập tức nổ tung. Hàng loạt người hỏi tôi những gì tôi nói có phải sự thật hay không.
Tôi còn chưa kịp trả lời thì Minh Húc đã đến.
“Niệm Niệm, em ổn chứ?”
Anh mới tập phục hồi được hơn một tuần, hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng đứng dậy. Có lẽ thấy tin tức nên anh vội đến tìm tôi.
Tôi lắc đầu, đưa điện thoại cho anh xem bài viết.
Vừa đọc xong, sắc mặt anh trầm hẳn, tay khẽ run vì tức.
“Tư Nghị có mưu đồ gì anh không rõ, nhưng cái con cá ươn kia…”
“Cô ta dám bịa đặt đến mức đó sao?!”
Tôi chỉ cười nhẹ, không giải thích.
Minh Húc hừ lạnh một tiếng:
“Những chuyện này em đừng bận tâm nữa. Giao cho anh xử lý. Bác sĩ anh mời đã đến rồi, em đi điều trị cổ họng đi.”
Thật ra tôi cũng không định tiếp tục giằng co.
Tôi chỉ âm thầm chuyển toàn bộ chứng cứ mình thu thập được cho giới truyền thông.
14
Bác sĩ nói dây thanh của tôi vẫn còn khả năng hồi phục, nhưng cần phẫu thuật và thời gian tĩnh dưỡng dài.
Ngày tôi được đẩy vào phòng mổ, bạn tôi đã công bố toàn bộ tài liệu tôi tích góp suốt tám năm.
Trước khi cửa phòng mổ khép lại, Minh Húc nói sẽ đợi tôi ở bên ngoài. Bạn thân tôi thì nắm tay tôi, chúc ca phẫu thuật thuận lợi.
Khi tôi tỉnh lại, đã là ngày hôm sau.
Cả mạng xã hội lúc này đang chấn động vì loạt bê bối liên quan đến nhà họ Tư.
Ảnh chụp ba tôi và mẹ tôi thời còn yêu nhau, những bức thư tay cũ kỹ, cùng đoạn video mẹ tôi cất giữ nhiều năm — tất cả đều chứng minh họ từng là người yêu, và mối quan hệ ấy xảy ra trước khi ông ta kết hôn với phu nhân Tư.
Scandal thời trẻ của phu nhân Tư, “tai nạn” mờ ám trong quá trình gây dựng cơ nghiệp của ông nội Tư.
Những giao dịch khuất tất khi Tư Nghị tiếp quản công ty, sản phẩm kém chất lượng từng bị che giấu.
Chứng cứ việc phu nhân Tư và Tư Nghị “vô ý” đẩy người rơi lầu.
Thậm chí cả chuyện Tư Dư từng cố ý xô ngã đối thủ trong một cuộc thi múa, khiến người ta tàn phế cả đời — cũng đều bị phơi bày.
Khi tôi mở mắt, bản tin nóng trên truyền hình địa phương đang phát trực tiếp:
nhà họ Tư bị điều tra, tài sản bị phong tỏa, tập đoàn phá sản; Tư Nghị và phu nhân Tư bị bắt giữ; Tư Dư đang bị thẩm vấn.
Lướt điện thoại, tôi phát hiện Minh Húc cũng đăng tải một loạt ảnh.
Là hình Tư Dư thân mật với nhiều người đàn ông khác nhau trong suốt hai năm anh hôn mê.
Những bức ảnh ấy hoàn toàn không giống hình ảnh của một “vị hôn thê thủ tiết chờ đợi”.
Bình luận lập tức bùng nổ:
【Hóa ra Tư Nghị thời sinh viên từng yêu mẹ của Tư Niệm, sau lại cưới thiên kim nhà giàu. Bây giờ mới hiểu vì sao ông ta có thể tàn nhẫn đến vậy với người phụ nữ bên mình hơn mười năm.】
【Năm đó nhà họ Tư bán hàng ba không, hại con tôi dị ứng nặng. Tôi từng không tìm được chứng cứ. Giờ thì rõ rồi — đúng là báo ứng.】
【Có ai còn nhớ vụ phu nhân Tư từng gọi bốn nam mẫu trong một đêm không?】
【Giờ thì nhớ rồi. Gia phong đúng là vững chắc — mẹ bốn, con sáu. Đời sau quả nhiên còn vượt đời trước.】
【Chờ người ta hai năm? Chờ kiểu vừa chờ vừa yêu đương lung tung à? Thế mà còn dám nói người khác ‘lợi dụng cơ hội’.】
【Ủng hộ Minh thiếu cưới Tư Niệm. Người ta hôn mê hai năm, cô ấy vẫn ở bên không rời. Nếu là tôi, tôi cũng nâng người như bảo vật.】
Minh Húc còn trực tiếp bình luận:
Minh Húc: “Đang cố gắng nâng cô ấy lên tận mây xanh đây.”
Bạn phóng viên của tôi đưa bó hoa lại gần, cười hỏi:
“Giờ thì tin Minh thiếu rồi chứ?”
Tôi gật đầu. Không nói được, nhưng khóe môi cong lên.
Cô ấy cười theo:
“Nhưng mà anh ấy bận lắm. Biết đang bận gì không?”
Tôi lắc đầu.
Cô chỉ về phía cửa phòng:
“Đang chuẩn bị của hồi môn, để cưới vợ đó!”
Tôi quay đầu.
Minh Húc đứng đó, trong bộ vest hồng nhạt, tay cầm bó bách hợp tím xếp tầng.
Cảnh tượng này… giống hệt lần đầu tôi gặp anh.
Ai ngờ được — cậu thiếu niên mười bốn năm trước giao nhầm hoa, lại chính là người tôi chờ đợi suốt từng ấy năm.
Nhưng giờ điều đó không còn quan trọng.
Quan trọng là —
Mười bốn năm trôi qua, anh ấy vẫn ở đây.
HẾT