Chương 8

Cập nhật lúc: 01-02-2026
Lượt xem: 3.3K

Cả nhà đó đúng là kiểu hưởng ké thành thói quen.
Bao năm nay bám chặt lấy tôi như ký sinh trùng, hút máu còn tự nhận mình vô can, đứng ngoài xúi giục, thêm dầu vào lửa.

Mà tôi thì chưa bao giờ là người rộng lòng.
Đã kết thù, nhất định phải trả.

Ngay ngày hôm sau khi thủ tục ly hôn hoàn tất, tôi gọi thẳng cho công ty kéo xe.

Chiếc Audi A6 Chu Tuấn lái suốt ba năm, đi đâu cũng vênh váo khoe là “tự tay mua được”,
thực chất giấy đăng ký xe đứng tên tôi.

Tiền trả góp hàng tháng cũng đều trích thẳng từ tài khoản của tôi.

Bên kéo xe làm việc cực nhanh.
Chiều hôm đó, chiếc Audi đã bị lôi ra khỏi hầm gửi xe công ty hắn.

Nghe nói lúc ấy Chu Tuấn đang khoác lác với khách hàng, còn khoe sắp đổi sang Porsche.

Vừa quay đầu lại thấy “bảo bối” bị kéo đi, mặt hắn tái mét, lao tới cãi cọ với nhân viên.

Nhưng khi đối phương rút ra giấy ủy quyền và đăng ký xe, hắn lập tức im bặt,
chỉ biết đứng chết trân nhìn chiếc xe bị kéo đi trong tiếng cười khẩy của đồng nghiệp.


Chiếc xe đó, tôi tiện tay bán luôn trên nền tảng xe cũ.

Chưa dừng lại ở đó.

Tôi nhờ luật sư gửi văn bản chính thức tới vợ chồng Chu Tuấn,
yêu cầu hoàn trả 460.000 tệ đã “vay mượn” tôi trong suốt năm năm qua —
nào là “xoay vòng vốn”, “có việc gấp”, “cần tạm thời”.

Không có giấy vay thì sao?
Tôi có đủ sao kê chuyển khoản, từng giao dịch đều ghi rõ: tiền vay.

Tôi thừa biết họ không đời nào tự giác trả.
Nhưng chỉ cần khiến họ ăn ngủ không yên, là đủ.

Quả nhiên, đơn kiện dân sự gửi thẳng tới công ty khiến Chu Tuấn không còn mặt mũi đi làm.

Cả nhà họ náo loạn tìm tôi gây sự,
nhưng tôi đã chuyển nhà, đổi số, WeChat chặn sạch — hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của họ.


Họ kéo nhau tới căn biệt thự Tam Á định làm loạn,
kết quả bị chủ mới chặn ngay ngoài cổng.

Chủ nhà là một cựu quân nhân đã xuất ngũ,
nuôi hai con ngao Tây Tạng to như bê con, vừa thấy người lạ là gầm gừ dựng lông.

Nghe nói chị dâu tôi sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, hai chân run như cầy sấy.

Chỉ sau một đêm,
cả nhà đó không chỉ mất sạch hào quang từng dựa vào tôi,
mà còn ôm thêm một đống nợ, trở thành trò cười trong họ tộc.

Không còn “máy rút tiền” là tôi,
mọi mâu thuẫn dồn nén suốt bao năm giữa mẹ chồng và chị dâu lập tức nổ tung.

Nghe nói trong phòng khách sạn chật hẹp, hai người đánh nhau kịch liệt,
chị dâu cào rách mặt Tôn Ngọc Mai, vừa cào vừa gào:

“Bà già chết tiệt! Chính bà hại cả nhà tôi ra nông nỗi này!”


Còn tôi lúc đó đang làm gì?

Tôi đang ngồi cùng con gái trong một nhà hàng cao cấp.

Tiền bán xe, tôi dùng để đăng ký cho con một trại du học mùa đông hạng sang tại Thụy Sĩ.

Tôi cắt một miếng bít tết nhỏ, đút cho con,
rồi chụp lại gương mặt rạng rỡ của con bé bên đĩa ăn tinh xảo, đăng một dòng trạng thái:

“Ở bên người mình yêu thương,
đến nơi xứng đáng,
sống cuộc đời mình đáng được hưởng.”

Bài đăng đó, tôi không chặn bất kỳ ai.

Bởi tôi biết —
so với mọi lời nguyền rủa cay nghiệt,
thứ này mới là nhát dao chí mạng nhất.

Giết người không cần dao.
Đâm thẳng vào tim, mới đau.


Kết cục của Tôn Ngọc Mai còn thảm hơn tôi tưởng.

Bà ta bị tai biến nhẹ, thêm uất ức và áp lực tinh thần,
nằm viện gần nửa tháng.

Ngày xuất viện, vợ chồng Chu Tuấn đã cao chạy xa bay để trốn nợ,
bỏ mặc bà sống chết.

Con trai út Chu Khải thì nợ nần chồng chất,
chỉ thuê nổi một căn phòng trọ tầng hầm ở khu ổ chuột.

Không còn nơi nương tựa,
Tôn Ngọc Mai buộc phải dọn tới ở cùng con trai —
ẩm thấp, chật chội, không cửa sổ.

Người quen sống sung sướng như bà,
sao chịu nổi cảnh đó?

Căn phòng hôi mốc, tường loang lổ nước thấm,
đi vệ sinh còn phải ra nhà vệ sinh công cộng cách đó mấy chục mét.

Chưa đầy ba ngày, bà ta đã không chịu nổi.

Không biết bằng cách nào dò được địa chỉ mới của tôi,
bà ta run rẩy tìm đến.

Lúc tôi nhìn thấy bà,
tôi đang đứng ở cửa, chỉ đạo nhân viên chuyển nhà khiêng từng thùng đồ ra ngoài.


Ánh mắt bà ta dừng lại trên những thùng carton chất cao,
trong đôi mắt đục ngầu thoáng qua một tia hoảng loạn.

“Con… lại chuyển nhà nữa à?”

“Đúng vậy,” tôi gật đầu thản nhiên.
“Căn này tôi cũng bán rồi. Chuẩn bị chuyển sang chỗ gần trường mới của Niệm Niệm. Dù sao thì, chọn trường cho con là chuyện lớn.”

Câu nói ấy,
chính là lời bà từng dùng để coi thường con gái tôi năm xưa.

Như một cái tát không tiếng động.

Mặt Tôn Ngọc Mai tái nhợt, nhưng vẫn cố nặn nụ cười lấy lòng.

Bà ta định đưa tay nắm lấy tôi,
tôi nghiêng người tránh.

“Niệm Niệm… nhìn mẹ con thế này… con thương mẹ một chút đi… vì con bé… cho mẹ ở lại… mẹ làm gì cũng được…”

Vừa nói, bà ta vừa cúi xuống, định ôm lấy chân con gái tôi để cầu xin.

Nhưng Niệm Niệm lập tức nép ra sau lưng tôi,
nhăn mũi, nói bằng giọng trẻ con ngây ngô:

“Mẹ ơi… bà nội… hôi quá.”

Trẻ con không biết nói dối.

Một chữ “hôi” ấy,
như thanh sắt đỏ rực,
in thẳng lên tim Tôn Ngọc Mai,
thiêu rụi nốt chút tự trọng cuối cùng còn sót lại.