Chương 6
Tôi cúp máy.
Phiên tòa lần thứ hai, anh ta cuối cùng cũng xuất hiện.
Gầy đi thấy rõ, hốc mắt thâm quầng, cả người như bị rút cạn sinh khí.
Còn tôi, trong lòng không gợn chút sóng nào.
Thẩm phán nhìn anh ta, hỏi thẳng:
“Anh có tự ý chuyển nhượng tài sản chung của vợ chồng không?”
Anh ta đáp rất nhanh:
“Không có.”
Thẩm phán lạnh lùng ném một tập sao kê lên bàn:
“Vậy số tiền hơn sáu mươi vạn này giải thích thế nào?”
Anh ta cúi đầu, im lặng.
Câu hỏi tiếp theo xoáy vào căn nhà đứng tên Vương Lệ Bình.
Anh ta vẫn không nói gì.
Luật sư của anh ta đứng lên, giọng bình thản:
“Khoản tiền này là cho người thân vay mượn, không cấu thành hành vi chuyển nhượng tài sản.”
Luật sư Triệu khẽ cười, rút ra một xấp giấy đã chuẩn bị sẵn.
“Kiến Quốc, bao giờ chúng ta mới có thể công khai ở bên nhau?”
“Đợi con lớn thêm chút nữa.”
“Lâm Thư có biết không?”
“Không, cô ta ngốc lắm.”
Thẩm phán xem xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Bị đơn, anh còn điều gì muốn nói không?”
Trần Kiến Quốc ngẩng đầu nhìn tôi, giọng run rẩy:
“Lâm Thư, anh biết mình sai rồi. Chúng ta đã bên nhau bao nhiêu năm như vậy, em không thể cho anh thêm một cơ hội sao?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Tám năm qua, anh đã cho tôi cơ hội nào?”
“Anh sẽ thay đổi, anh thật sự sẽ thay đổi…”
“Anh bắt tôi vay tiền mẹ tôi, trong khi ‘vợ’ của anh có tám vạn nằm yên trong tài khoản.”
Mặt anh ta tái nhợt trong nháy mắt.
Tôi đứng dậy, quay sang thẩm phán:
“Thưa tòa, yêu cầu của tôi rất rõ ràng: ly hôn, phân chia tài sản theo quy định pháp luật, và truy thu lại hơn sáu mươi vạn mà bị đơn đã tự ý chuyển đi.”
Thẩm phán gật đầu:
“Phiên tòa tạm dừng, sẽ tuyên án vào ngày khác.”
Rời khỏi tòa án, Trần Kiến Quốc chạy theo tôi.
“Lâm Thư, anh xin em, đừng ly hôn…”
Tôi quay lại, nhìn anh ta một lần cuối:
“Trần Kiến Quốc, cuộc hôn nhân này là do tôi mù quáng. Còn anh — là người tôi không cần nữa.”
Anh ta đứng sững tại chỗ.
Tôi quay đi, không ngoảnh đầu lại.
11.
Ngày nhận được bản án, tôi đang họp ở công ty.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn của luật sư Triệu:
“Chúng ta thắng rồi.”
Tôi xin phép ra ngoài, gọi lại ngay.
“Kết quả thế nào?”
“Ly hôn thành công. Căn nhà ở thành bắc thuộc về cô. Căn ở thành đông tuy đứng tên Vương Lệ Bình, nhưng tiền đặt cọc và trả góp đều là tài sản trong thời kỳ hôn nhân, cô có quyền yêu cầu phân chia.
Số tiền hơn sáu mươi vạn bị chuyển đi, cộng với các khoản tổn thất khác, tòa tuyên anh ta phải bồi thường bốn mươi hai vạn.”
“Anh ta có khả năng trả không?”
“Tài khoản công ích hơn tám vạn, thẻ lương hơn ba vạn, cộng với phần giá trị trong căn nhà thành đông — đủ.”
Tôi khẽ thở ra.
“Cảm ơn cô, luật sư Triệu.”
“Không có gì.” Cô ngập ngừng rồi hỏi, “Sau này cô dự định thế nào?”
“Nghỉ ngơi vài ngày, rồi sống thật tốt.”
“Như vậy là tốt rồi.”
Cúp máy, tôi đứng trong hành lang, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Nắng rất sáng.
Trời xanh đến lạ.
Những chuyện sau đó, tôi đều nghe qua người khác.
Trần Kiến Quốc bị công ty cho nghỉ việc.
Có người tố cáo anh ta ngoại tình, tẩu tán tài sản, công ty cho rằng nhân phẩm có vấn đề nên không giữ lại.
Vương Lệ Bình cũng rời đi.
Nghe nói anh ta tìm cô ta vay tiền, cô ta chỉ lạnh nhạt nói một câu:
“Anh hết tiền rồi còn tìm tôi làm gì?”
Anh ta từng tìm tôi vài lần, tôi đều không gặp.
Đứng dưới cổng khu chung cư ba ngày liền, cuối cùng bị bảo vệ đuổi đi.
Mẹ anh ta cũng đến, mắng tôi độc ác, nói tôi hủy hoại cả đời con bà.
Tôi đóng cửa, không để tâm.
Tin cuối cùng tôi nghe được về anh ta là từ một đồng nghiệp:
“Chồng cũ của cậu hình như đang đi khuân gạch ở công trường, đen nhẻm cả người.”
Tôi không có cảm xúc gì.
Những gì anh ta nợ tôi, anh ta đã trả.
Cuộc đời của anh ta, tự anh ta sống.
Không còn liên quan đến tôi nữa.
12.
Tết năm nay, tôi đưa con gái về nhà mẹ đẻ.
Mẹ bày cả bàn thức ăn, bố ngồi uống rượu cùng tôi.
“Con gái à,” bố nói, “khổ tận cam lai rồi.”
Tôi mỉm cười:
“Vâng.”
Con gái ăn đến miệng đầy dầu mỡ, bà ngoại gắp đồ cho cháu, bé cười khanh khách.
Ăn xong, mẹ kéo tôi ra ban công.
“Sắp tới con tính thế nào?”
“Trước mắt là sống cho tốt.” Tôi đáp.
“Nhà là của con, con tự nuôi được con gái, tiền lương tự mình quản.”
“Còn chuyện tình cảm?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Không vội. Gặp đúng người rồi tính.”
Mẹ gật đầu:
“Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc.”
“Con biết mà.”
Tôi tựa đầu vào vai mẹ, nhìn bầu trời đêm.
Không có trăng, nhưng sao rất sáng.
Tôi nhớ lại một năm vừa qua:
Mật khẩu bị đổi, sao kê bị lật ra, người thứ ba lộ diện.
Phẫn nộ, tủi thân, tiếc nuối vì bản thân từng mù quáng…
Giờ tất cả đã ở phía sau.
Thẻ lương của tôi, giờ chỉ mình tôi biết mật khẩu.
Tiền trong đó, tôi muốn tiêu thế nào là quyền của tôi.
Muốn mua ghế massage cho mẹ — mua.
Muốn cho con học đàn — đăng ký.
Muốn mua váy cho bản thân — mua ngay.
Không cần nhìn sắc mặt bất kỳ ai.
Cảm giác này, thật sự rất tuyệt.
Tôi cúi nhìn điện thoại.
Ứng dụng ngân hàng hiển thị:
Số dư: 127.643,28 tệ.
Số tiền tôi tự tay kiếm được trong hai năm qua.
Từng đồng, từng hào, đều là của tôi.
Tôi mỉm cười.
Đây mới là cuộc đời của tôi.
HẾT