CHƯƠNG 9

Cập nhật lúc: 31-01-2026
Lượt xem: 589

Nhưng lần nào cũng vậy, anh ta đều bị tài xế và bảo mẫu theo lịch trình tôi sắp xếp sẵn phát hiện, rồi rất lễ độ nhưng dứt khoát tiễn đi.

Đến cả quyền đứng gần con trai mình, anh ta cũng không còn.

Bị dồn đến đường cùng, anh ta làm ra chuyện ngu xuẩn và hèn hạ nhất đời mình.

Anh ta lên mạng bằng tài khoản ẩn danh, bắt đầu tung tin thất thiệt về tôi.

Nào là tôi lăng nhăng trong hôn nhân, nào là tôi bạo hành con cái, nào là tôi dùng thủ đoạn bẩn thỉu để lừa đảo vốn đầu tư.

Mục đích của anh ta rất rõ ràng: phá hủy danh tiếng, kéo tôi xuống bùn, hủy hoại toàn bộ sự nghiệp tôi gây dựng.

Chỉ tiếc, anh ta đánh giá tôi quá thấp.

Và càng không hiểu nổi những người đứng phía sau tôi là ai.

Tin đồn vừa manh nha xuất hiện, đội pháp lý của tôi đã lập tức vào cuộc.

Thu thập chứng cứ, làm việc trực tiếp với nền tảng, yêu cầu gỡ bỏ toàn bộ nội dung bôi nhọ.

Song song đó, họ dùng biện pháp kỹ thuật truy vết nguồn phát tán.

Địa chỉ IP rất nhanh được xác định.

Người đứng sau tất cả — chính là Trương Minh.

Thứ chờ anh ta không phải là lời cảnh cáo, mà là giấy triệu tập của cơ quan công an.

Với hành vi vu khống, bịa đặt thông tin và xâm phạm danh dự cá nhân, anh ta phải đối mặt với chế tài pháp luật.

Ngày cảnh sát tìm đến căn phòng trọ ẩm thấp, chật chội nơi anh ta tá túc, Trương Minh hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta hiểu rất rõ: đời mình, thật sự đã xong.

Anh ta đã bị thế giới này gạch tên, không còn chỗ dung thân.


11

Thời gian là phương thuốc chữa lành hiệu quả nhất.

Đồng thời, cũng là con dao sắc lạnh nhất.

Chớp mắt, vài năm đã trôi qua.

“Time Café & Book” — khởi đầu chỉ là một ý tưởng nhỏ — nay đã phát triển thành chuỗi thương hiệu có mặt ở hàng chục thành phố trên toàn quốc.

Tài sản đứng tên tôi tăng lên đến mức bản thân tôi cũng không còn đếm nữa.
Tôi đạt được thứ gọi là tự do tài chính, và quan trọng hơn — tự chủ hoàn toàn cuộc đời mình.

Tôi thành lập một quỹ từ thiện quy mô nhỏ, tập trung hỗ trợ giáo dục cho các bé gái ở vùng sâu vùng xa.

Tôi mong rằng, mỗi cô bé đều có cơ hội viết nên tương lai rực rỡ của chính mình.

Tôi và Tiểu Nặc chuyển về sống trong một căn hộ cao tầng giữa trung tâm thành phố.

Không gian rộng rãi, ánh sáng ngập tràn.

Tiểu Nặc giờ đã là một thiếu niên cao lớn, chín chắn, học giỏi và cực kỳ ấm áp.

Con trai tôi chưa từng ngần ngại khoe với bạn bè rằng nó có một người mẹ rất giỏi.

Nó tự hào về tôi.

Còn Trương Minh — cái tên ấy, tôi gần như đã quên hẳn.

Chỉ đôi lần, luật sư Lý nhắc sơ qua tình hình của anh ta.

Vì hành vi vu khống và bôi nhọ, anh ta bị tạm giam 15 ngày và phải bồi thường cho tôi một khoản tổn thất tinh thần.

Ra ngoài, anh ta không còn đường quay lại xã hội bình thường.

Danh tiếng nát vụn, không nơi nào chịu nhận.

Anh ta sống lay lắt bằng những công việc vặt không tên, không tương lai.

Tôi nghĩ, đời chúng tôi sẽ vĩnh viễn không còn giao điểm.

Cho đến ngày hôm đó.


Tôi được mời tham dự một buổi dạ tiệc từ thiện cao cấp, tổ chức tại tầng cao nhất của khách sạn năm sao.

Giữa tiệc, tôi rời chỗ, đi về phía nhà vệ sinh.

Khi băng qua hành lang phía sau khu bếp, trong khoảnh khắc vô tình, tôi thoáng thấy một bóng người quen mà lạ.

Anh ta mặc đồng phục bếp đã cũ, gấu áo sờn rách, cúi người kéo theo một thùng rác đen to tướng.

Mùi thức ăn ôi thiu bốc lên nồng nặc theo từng bước chân nặng nề.

Tóc anh ta đã bạc gần hết, lưng còng xuống, gương mặt hằn sâu dấu vết bị cuộc đời vắt kiệt.

Tôi suýt nữa không nhận ra.

Người đó — chính là Trương Minh.

Anh ta cũng nhìn thấy tôi.

Ánh mắt chạm vào chiếc váy dạ hội tinh xảo tôi đang mặc, cùng chuỗi kim cương lấp lánh nơi cổ — ánh nhìn của anh ta chấn động dữ dội.

Sau đó là xấu hổ.

Là nhục nhã.

Là tuyệt vọng.

Theo bản năng, anh ta muốn né tránh, muốn biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Nhưng hành lang hẹp đến mức không có lấy một chỗ để trốn.

Tôi dừng bước.

Chỉ đứng yên nhìn anh ta.

Trong mắt tôi không có kinh ngạc.

Không thương hại.

Không chế giễu.

Cũng chẳng còn chút cảm xúc dư thừa nào.

Giống như nhìn một người xa lạ vô tình lướt qua đời mình.