CHƯƠNG 10

Cập nhật lúc: 31-01-2026
Lượt xem: 0

Hoặc chỉ đơn giản là một vật đã bị bỏ quên.

Chúng tôi đứng đối diện nhau trong vài nhịp thở ngắn ngủi.

Sau đó, tôi thản nhiên dời mắt, xoay người, từng bước rời đi trên đôi giày cao gót.

Không quay đầu.

Phía trước là đại sảnh rực rỡ ánh đèn, tiếng nhạc và tiếng cười hòa quyện.

Tôi không nói lời nào.

Không để lại bất kỳ biểu cảm nào.

Bởi vì — hoàn toàn không cần.

Trương Minh đứng yên, nhìn theo bóng lưng tôi khuất dần.

Bóng lưng ấy — thẳng thắn, ung dung, sáng rực, được ánh nhìn ngưỡng mộ bao quanh.

Còn anh ta — co mình trong góc khuất ẩm thấp, cạnh thùng rác, nước thải và mùi hôi thối.

Khoảnh khắc ấy, ký ức cũ bất chợt ùa về.

Nhiều năm trước, cũng trong một đêm yên tĩnh đến ngột ngạt.

Anh ta từng thờ ơ nói với tôi:

“Chi tiêu thì chia đôi. Phần anh, anh chỉ lo phần anh.”

Một câu nói nhẹ tênh.

Nhưng lại khép chặt số phận.

Giờ đây, đúng như lời đó — anh ta thật sự chỉ còn lại một mình.

Không ai bên cạnh.

Không thứ gì trong tay.

Chỉ đến lúc này, anh ta mới hiểu một cách trọn vẹn.

“AA” của tôi, chưa từng là để trả đũa.

Nó chỉ là con đường duy nhất tôi có thể bước đi khi bị đẩy đến tận cùng.

Là lối thoát sinh tồn.

Là lần lột xác đau đớn nhất để tôi sống tiếp.

Còn anh ta — chẳng qua chỉ là một món đồ cũ kỹ, lỗi thời, bị tôi bỏ lại phía sau con đường ấy.


12

Cuộc sống hiện tại của tôi, giống như một bản giao hưởng chậm rãi nhưng rực rỡ.

Không còn xiềng xích.

Không còn quá khứ níu kéo.

Tôi dành toàn bộ tâm huyết cho sự nghiệp mình yêu, và cho hành trình trưởng thành của con trai.

Tiểu Nặc thi đỗ vào một trường quốc tế danh tiếng với thành tích nổi bật.

Trong lễ khai giảng, khi con đứng trên sân khấu với tư cách đại diện tân sinh, giọng nói tự tin vang khắp hội trường — mắt tôi bất giác cay lên.

Tôi biết, mình đã cho con — và cho chính mình — một tương lai hoàn toàn khác.

Một tương lai sáng rõ.

Tại một hội nghị thương mại quốc tế, tôi quen một người đàn ông mang khí chất điềm tĩnh và sâu sắc.

Anh là CEO của một tập đoàn đa quốc gia, trưởng thành, vững vàng, đầy trí tuệ.

Anh trân trọng sự độc lập và bản lĩnh của tôi.

Chúng tôi nói chuyện về công việc, về cuộc sống, về những giá trị chung.

Anh theo đuổi tôi — không ồn ào, nhưng đủ kiên định.

Tôi không vội bước vào bất kỳ mối quan hệ nào.

Tôi tận hưởng sự tự do của hiện tại, nhưng cũng không khép lại cánh cửa tương lai.

Bởi hạnh phúc của tôi — từ lâu đã không còn phụ thuộc vào ai khác.

Nó được xây nên từ chính năng lực, lựa chọn và nội tâm mạnh mẽ của tôi.

Còn Trương Minh — đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

Nghe nói, sau đó anh ta cũng mất luôn công việc trong bếp khách sạn.

Cuộc sống trượt dài, bế tắc, bị xã hội lạnh lùng gạt bỏ.

Anh ta từng cố tiếp cận Tiểu Nặc.

Nhưng con đã đủ lớn để tự nhìn nhận.

Với người cha ấy, con chỉ giữ lại sự lễ độ — và một khoảng cách không thể thu hẹp.

Một lần, khi tôi nhận lời phỏng vấn của một tạp chí tài chính lớn, phóng viên dè dặt nhắc đến quá khứ từng gây xôn xao.

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười điềm nhiên:

“Ba chữ ‘AA chế’ từng là quãng thời gian tăm tối nhất đời tôi. Nhưng bây giờ, tôi biết ơn nó.”

“Nó khiến tôi tỉnh táo, giúp tôi nhận ra rằng giá trị của phụ nữ không nên bị đóng khung trong hôn nhân hay vai trò gia đình.”

“Giá trị ấy, phải do chính chúng ta tự tạo ra.”

“Nó cho tôi một lần tái sinh.”

Bài phỏng vấn nhanh chóng lan truyền rộng rãi.

Tôi trở thành hình ảnh truyền cảm hứng cho rất nhiều phụ nữ đang mắc kẹt trong những cuộc hôn nhân mệt mỏi.

Trong một căn phòng trọ chật hẹp, Trương Minh nhìn bài báo ấy qua chiếc điện thoại cũ.

Anh ta thấy tôi — rực rỡ dưới ánh đèn, được thế giới công nhận.

Nước mắt lặng lẽ rơi, làm mờ màn hình.

Anh ta hiểu rõ: mình đã vĩnh viễn đánh mất tôi.

Và đánh mất luôn tất cả những điều tốt đẹp nhất từng có trong đời.


Câu chuyện khép lại như thế.

Tôi đứng trước cửa tiệm chính của “Time Café & Book” — nơi mọi khởi đầu được sinh ra.

Nắng chiều dịu nhẹ phủ lên vai.

Bên trong, khách ra vào tấp nập, hương cà phê hòa cùng mùi sách và tiếng cười ấm áp.

Tôi nhìn dòng người qua lại bên kia đường.

Cảm nhận nhịp sống đang chảy trong từng khoảnh khắc.

Tôi biết — mình đã hoàn toàn rời khỏi bóng tối.

Tôi đang sống đúng với con người mình mong muốn trở thành.

Một nữ hoàng.

Về tình yêu.

Về tự do.

Về tương lai.

Mọi câu trả lời — đều nằm gọn trong tay tôi.

(Hoàn)