CHƯƠNG 5

Cập nhật lúc: 31-01-2026
Lượt xem: 0

“Vậy thì đã là người nhà họ Tần rồi! Tài sản nhà họ Trì sau này đương nhiên cũng phải thuộc về họ Tần!”

“Chúng tôi ở trong nhà của mình, còn các người mới là kẻ ngoài cuộc!”

Đúng lúc ấy, con gái tôi từ ngoài bước vào, tay dắt theo đứa trẻ.

Vừa nhìn thấy chúng tôi, nó nở nụ cười tự nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra:

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi à.”

“Bọn con hết cách thật rồi, không còn chỗ ở, đành phải quay về đây thôi. Dù sao thì sớm muộn gì cũng là người một nhà.”

Thằng bé chẳng buồn gọi chúng tôi lấy một tiếng, tung tăng nhảy nhót trên ghế sofa, rút bút màu ra nguệch ngoạc vẽ khắp nơi.

Cả căn biệt thự loang lổ vết bẩn, không cần đoán cũng biết là kiệt tác của nó.

Tôi cất giọng, lạnh tanh:

“Bộ sofa đó đặt riêng từ Ý, giá năm trăm nghìn.”

“Còn tường, bàn trà, thảm trải sàn và những thứ bị phá hỏng khác, cộng lại ít nhất ba mươi triệu.”

“Xét cho cùng con là con gái tôi, tôi không truy cứu trách nhiệm.”

“Nhưng ba mươi triệu này, nhớ hoàn trả đầy đủ.”

Con gái tôi lập tức bùng nổ:

“Mẹ nói cái gì vậy?! Con là con ruột của mẹ, nó là cháu ngoại của mẹ đấy!”

“Mẹ bắt bọn con đền tiền sao?!”

Chưa kịp dứt lời, bố mẹ chồng của nó cũng xông lên, chỉ tay thẳng mặt tôi, miệng lẩm bẩm chửi bới.

Chồng tôi kéo tôi ra sau lưng, đứng chắn phía trước, giọng trầm hẳn xuống:

“Các người muốn làm gì?”

Bao năm thương trường dập dềnh, khí thế của ông vừa lạnh vừa ép người, khiến đối phương không dám bước lên thêm bước nào.

Con gái tôi lúc này mới để ý đến chiếc chăn bọc trẻ sơ sinh trong tay chồng tôi, mắt trợn tròn:

“Ba mẹ… đứa bé đó là sao?!”


7.

Con rể cũng vừa vào tới nơi, nghe thấy liền vội chạy lại.

Nhìn thấy đứa trẻ đang ngủ yên, hắn kinh ngạc đến mức há hốc mồm:

“Ba mẹ… vì giận Noãn Noãn mà nhận nuôi trẻ mồ côi à?!”

Con gái tôi gào lên chói tai:

“Chỉ vì giận con mà ba mẹ đi nhặt một đứa con hoang về nuôi sao?!”

“Chỉ vì cái chuyện đặt họ mà đến mức này à?!”

“Ba mẹ còn xem con là con không?!”

Nó lao tới định giật lấy đứa bé.

May mắn vệ sĩ xuất hiện kịp thời, chắn ngang hai bên.

Tôi đứng sát cạnh chồng, ánh mắt không rời đứa trẻ.

Thằng bé bị đánh thức nhưng không khóc, chỉ mở mắt nhìn xung quanh, im lặng đến lạ.

Con gái tôi vẫn tiếp tục gào thét, ép tôi phải vứt bỏ “đứa con hoang”.

Những lời nó thốt ra quá độc địa.

“Trì Noãn Noãn!” tôi quát lớn, “mẹ không cho phép con gọi em trai mình như vậy!”

“Em trai?” nó cười khẩy, giọng sắc như dao, khiến đứa bé trong lòng chồng tôi bắt đầu cựa quậy.

Tôi không nhịn nữa:

“Nó là con do mẹ sinh ra!”

Tôi rút bản sao hồ sơ sinh nở, ném thẳng qua bàn:

“Từ nhập viện, phẫu thuật đến xuất viện, giấy tờ đầy đủ.”

“Nó chính là em ruột của con!”

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Con gái, con rể, cùng nhà thông gia đều đứng chết trân, không ai nói nổi một lời.

Nhưng sự thật không chừa cho họ đường lùi.

Tôi không muốn nhìn thêm, gọi người tới mời toàn bộ bọn họ ra ngoài.

Con gái tôi vừa khóc vừa gào, nói rằng chúng tôi không còn thương nó nữa, rằng nó mới là người đáng thương nhất.

Tôi đáp lại, giọng bình thản đến lạnh lẽo:

“Khi mẹ nằm viện, điều con quan tâm không phải là mẹ có nguy hiểm hay không.”

“Mà là vì sao mẹ chưa lập di chúc.”

“Vậy con gọi đó là yêu sao?”

Nó cứng họng.

Vệ sĩ đưa họ ra khỏi cổng biệt thự.


Tôi nhìn căn nhà hỗn độn mà thấy nhức đầu, liền chuyển sang căn biệt thự nhỏ bên cạnh tạm ở.

Ít nhất nơi đó chưa bị phá phách.

Căn nhà chính được thuê người dọn dẹp, thay mới toàn bộ.

Những người giúp việc từng bị mẹ chồng họ Tần sa thải cũng được tôi mời quay lại.

Họ hiểu rõ chuyện này không liên quan đến tôi, không một ai trách móc.

Quản gia vừa liên hệ, tất cả đều vui vẻ trở lại, còn nói chỉ chờ tôi về nước.

Trong khi đó, con gái tôi lên mạng liên tục đăng bài, tố tôi là người mẹ vô trách nhiệm.

Nó kể rằng gia đình ruột thịt của mình tuy giàu có nhưng lạnh lùng, vô tình.

Nó nói ba mẹ cố chấp sinh thêm con trai, vu cho chúng tôi trọng nam khinh nữ.

Dư luận lập tức dậy sóng.

Bạn bè của nó đồng loạt bênh vực, mắng chửi chúng tôi không tiếc lời.

Bình luận lan tràn, ảnh hưởng nghiêm trọng tới công ty.

Chồng tôi bận đến mức không ngẩng đầu nổi.

Đúng lúc ấy, con gái gọi điện cho tôi, giọng điệu đầy tự tin:

“Mẹ, chỉ cần mẹ chuyển toàn bộ quyền thừa kế cho con, con sẽ xóa hết bài đăng.”

“Nếu không, công ty bị ảnh hưởng thì mẹ tự gánh nhé.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Trì Noãn Noãn,” tôi nói chậm rãi, “chỉ vì một người đàn ông, mà con sẵn sàng ép ba mẹ mình đến bước đường này sao?”