Chương 8
“Hai người đã chuẩn bị xong chưa? Một phút bắt đầu, đếm ngược!”
Tề Kỳ ngẩng lên, ánh mắt chạm thẳng vào đôi mắt của Hình Tử Thần.
Ánh nhìn ấy sâu thẳm như đại dương, bình lặng nhưng đủ sức cuốn người ta chìm vào không lối thoát.
Chỉ đơn giản là nhìn nhau, vậy mà tim cô lại mềm ra từng chút — nơi đáy mắt anh tràn ngập sự dịu dàng không hề che giấu.
“3… 2… 1… Hết giờ!”
Tiếng MC vừa vang lên, Hình Tử Thần liền đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô, sau đó kéo cô ngồi sát lại bên mình.
Khoảnh khắc thân mật ấy khiến cả sân lại một phen náo loạn.
Tiếng reo hò, trêu ghẹo vang lên không dứt.
Ban đầu mọi người còn định lợi dụng trò chơi để đào sâu thêm chuyện tình của hai người, nhưng cuối cùng… chẳng moi được thêm gì cả.
Ánh mắt cả đám lập tức chuyển sang người đang nhàn nhã uống nước — Điền giáo quan.
Không nằm ngoài dự đoán, màn “thật lòng” của anh ta đã trực tiếp dập tắt mọi tò mò còn sót lại.
“Không sai đâu.”
Điền giáo quan nhún vai, giọng vừa bất lực vừa chua chát.
“Mọi người đoán đúng hết rồi.”
“Tề Kỳ là em dâu của tôi. Chuyện này… tôi cũng chỉ mới biết trong đợt huấn luyện này thôi.”
Nói xong còn không quên bồi thêm một câu:
“Muốn trách thì cứ trách giáo quan Hình đi, xem anh ta dùng cách gì mà lừa được cô bé nhà người ta về làm vợ.”
“Á á á!!! CP tôi chèo là thật kìa!!”
“Tôi chính thức rơi vào lưới tình rồi! Trời ơi, đúng kiểu trời sinh một cặp luôn!”
“Người ta năm nhất đã có chồng, còn người yêu tôi chắc vẫn đang lạc ở kiếp nào đó…”
“Ông trời ơi, nhìn con chó độc thân này của ngài đi!!!”
Cả đám vừa nhìn hai người kia, vừa thì thầm bàn tán, ánh mắt ai nấy đều sáng rực vì hâm mộ.
Và không ngoài dự đoán — diễn đàn trường lại thêm một lần nữa… nổ tung.
#Bàn luận về mối quan hệ giữa tân sinh viên và giáo quan# – bùng nổ lần thứ ba
“Trời ơi, họ kết hôn thật kìa!!! Tôi theo CP này từ ngày đầu huấn luyện đó!”
“Tề Kỳ × Hình Tử Thần: chuyện tình quân đội, đóng dấu chứng nhận hẳn hoi!”
“Tôi tận mắt thấy họ hôn nhau dưới đèn đường luôn!! Như phim ngôn tình bước ra đời thật vậy!”
Buổi chào đón tân sinh viên cũng khép lại cùng lúc với lễ bế mạc huấn luyện quân sự.
Điều đó đồng nghĩa với việc — cuộc sống đại học chính thức bắt đầu.
Và cũng đồng nghĩa… các giáo quan sắp rời trường, trở về đơn vị.
Tề Kỳ và Hình Tử Thần — sắp phải tạm xa nhau.
Sau khi chương trình kết thúc, anh nắm tay cô, chậm rãi dạo bước trong khuôn viên trường.
Không gian rộng lớn giờ chỉ còn lại hai người, sát bên nhau, yên tĩnh đến mức nghe rõ nhịp tim.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, bóng hai người kéo dài trên mặt đất, chồng lên nhau thành một vệt mờ dịu dàng.
Hình Tử Thần vòng tay ôm lấy eo Tề Kỳ, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.
Cô hơi sững lại một nhịp, rồi cũng đưa tay ôm lấy cổ anh.
Nụ hôn lặng lẽ, mềm mại và đầy yêu thương, hòa tan trong ánh sáng dịu dàng của đèn đường.
Khi tách ra, anh tựa trán lên vai cô, giọng trầm thấp thì thầm:
“Vợ à… anh nhớ em lắm. Yêu em nhiều đến mức chỉ muốn lúc nào cũng ở bên em thôi.”
Hơi thở ấm áp phả bên tai khiến tim Tề Kỳ mềm ra.
Cô khẽ đáp, giọng nhẹ như gió:
“Em cũng rất thích anh… thích nhiều lắm… nhiều lắm luôn.”
Cả hai không nhắc đến ngày mai, cũng chẳng nói về chia ly.
Chỉ lặng lẽ nắm tay nhau, đi dưới hàng đèn vàng trong sân trường —
hết một vòng…
rồi lại thêm một vòng nữa…