CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 31-01-2026
Lượt xem: 0

Mỗi ngày hai trăm tệ, lao lực đến mức lưng không thể thẳng nổi.

Tối muộn, anh lê thân xác mệt mỏi trở về linh đường, nhét vội chiếc bánh bao nguội khô khốc, nuốt cùng vài ngụm nước lạnh.

Rồi anh ngồi bệt xuống bên quan tài, lẩm bẩm nói với khoảng không.

“Cố Thanh, hôm nay anh lại bị quản đốc mắng.”

“Hắn bảo anh yếu đuối như đàn bà, chẳng làm nên trò trống gì.”

“Anh chợt nhớ hồi trước em từng dặn anh đừng cố quá, phải giữ sức.”

“Khi đó anh còn thấy em lắm lời, phiền phức.”

“Giờ nghĩ lại… thì ra em là người duy nhất thật lòng lo cho anh.”

Anh lôi ra một điếu thuốc bị vò nát, run tay châm lửa.

“Nếu Noãn Noãn còn sống, chắc giờ con bé đã vào mẫu giáo rồi nhỉ?”

“Em từng nói muốn cho con học đàn piano.”

“Anh lại cười khẩy, bảo con gái học mấy thứ đó chỉ tốn tiền.”

“Anh đúng là đồ khốn nạn…”


Đến khi tàn thuốc cháy rát đầu ngón tay, anh vẫn không hay biết.

Trong phòng theo dõi camera, bố tôi quay sang hỏi:
“Con còn muốn xem tiếp không?”

Tôi lắc đầu:
“Không cần. Chuẩn bị đi, tuần sau con quay lại công ty.”

“Con định tiếp quản sao?”

Tôi gật đầu, giọng bình thản:
“Lục gia đã sụp, món nợ của con cũng coi như thanh toán xong. Đã đến lúc con sống cho bản thân.”

Bố trầm ngâm một lát rồi nói:
“Ừ. Nhưng có chuyện này, con nên biết.”

“Chuyện gì ạ?”

“Lục Chấp đang tìm con. Có vẻ anh ta đã nhận ra thi thể kia không phải con.”


Quả nhiên, Lục Chấp đã nghi ngờ.

Khi thu dọn “đồ dùng để lại”, anh phát hiện một chi tiết không thể giải thích.

Trong túi áo khoác của “tôi” có một hóa đơn mua hàng — ngày in trên đó lại muộn hơn ba ngày so với “ngày tôi chết”.

Mặt hàng là bánh kem dâu tây — món Noãn Noãn thích nhất.

Người đã chết thì không thể đi mua bánh.

Lục Chấp cầm tờ hóa đơn, tay run bần bật.

Đó là thứ tôi cố tình nhờ người khác bỏ vào.

Anh ta lập tức chạy tới tiệm bánh, yêu cầu trích xuất camera.

Trong đoạn video, một người phụ nữ đeo khẩu trang, tay dắt theo một bé gái.

Cô bé nhún nhảy chỉ vào tủ bánh, người phụ nữ cúi xuống nghe rồi mỉm cười gật đầu.

Dù không thấy rõ gương mặt, nhưng dáng hình, bước đi… không thể nhầm.

Đó là Cố Thanh và Noãn Noãn.


Lục Chấp như phát điên, lao ra khỏi tiệm.

Anh ta tìm đến tất cả những nơi từng in dấu ba người chúng tôi: công viên, trung tâm thương mại, khu vui chơi…

Cuối cùng, trước cổng một trường mẫu giáo tư thục, anh nhìn thấy Noãn Noãn.

Con bé mặc váy hồng, tóc buộc hai bên, tay được một người đàn ông mặc vest nắm lấy, chuẩn bị lên xe.

“Noãn Noãn!” — anh ta hét lên, lao tới.

Con bé sững lại trong giây lát, rồi lập tức trốn sau lưng người đàn ông.

Lục Chấp định kéo con lại, nhưng bị ngăn cản.

“Ông muốn làm gì?”

“Con bé là con gái tôi!” — Lục Chấp gào lên, mắt đỏ ngầu.
“Cố Thanh đâu? Mẹ con bé đâu rồi?”

Người đàn ông lạnh lùng:
“Tôi không quen ai tên Cố Thanh. Đây là tiểu thư nhà tôi, mong ông tránh ra.”

Lục Chấp không tin, giơ tay định giật Noãn Noãn.

Noãn Noãn bật khóc nức nở:
“Người xấu! Chú là người xấu! Chú làm mẹ cháu khóc!”


Lục Chấp chết lặng.

“Noãn Noãn… bố đây mà…”

“Không phải!” — con bé hét lên.
“Bố cháu chết rồi!”

“Mẹ nói bố không cần hai mẹ con cháu nữa! Bố chết rồi!”

Lục Chấp như bị sét đánh.

Đúng lúc đó, một chiếc xe màu đen từ từ dừng lại bên đường.

Cửa kính hạ xuống.

Tôi ngồi ở hàng ghế sau, nhìn anh ta.

“Lục Chấp, lâu rồi không gặp.”

Đồng tử anh ta co rút dữ dội.
“Cố Thanh… em thật sự chưa chết…”

“Nhờ anh cả.” — tôi đáp — “Tôi vẫn sống rất tốt.”


Tôi xuống xe, bước tới bế Noãn Noãn lên.

“Mẹ ơi!”
“Mẹ ơi!” — con bé ôm chặt cổ tôi — “Chú xấu kia muốn bắt con!”

“Không sao, mẹ ở đây rồi.”

Lục Chấp nhìn tôi, ánh mắt xa lạ như lần đầu quen biết.

“Em lừa tôi…”
“Thi thể là giả, cái chết cũng là giả…”

“Đúng vậy.” — tôi thẳng thắn thừa nhận.
“Nếu không thế, làm sao anh hiểu được cảm giác mất đi?”

Mắt Lục Chấp đỏ hoe:
“Sao em có thể nhẫn tâm như vậy…”

“Nhẫn tâm ư?” — tôi cười lạnh.

“Ngày anh bỏ hai mẹ con tôi lại trên cao tốc, anh không nhẫn tâm sao?”
“Ngày anh gọi con bé là gánh nặng, anh không nhẫn tâm sao?”
“Ngày anh nói thà đưa con vào cô nhi viện còn hơn nuôi, anh không nhẫn tâm sao?”

Anh ta câm lặng.


“Tôi cho anh hai lựa chọn.”

“Một, biến mất hoàn toàn, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi.”

“Hai, tôi báo cảnh sát, kiện anh tội bỏ rơi con.”

“Hồ sơ y tế, ghi âm cuộc gọi — tôi giữ đầy đủ.”

“Đủ để anh ngồi tù vài năm.”

Lục Chấp lắc đầu điên cuồng:
“Tôi không đi… Noãn Noãn là con tôi…”

“Không.” — tôi đáp — “Từ khoảnh khắc anh vứt bỏ con bé, anh đã không còn tư cách làm bố.”

“Cố Thanh!” — anh ta đột ngột quỳ sụp xuống.

“Anh sai rồi… Anh thật sự sai rồi…”

“Cho anh nhìn con một lần thôi… một lần thôi cũng được…”

“Anh làm trâu làm ngựa trả nợ cho hai mẹ con em…”


Tôi nhìn người đàn ông quỳ gối trong bụi đất, khóc lóc thảm hại.

Trong lòng tôi tĩnh lặng lạ thường.

“Muộn rồi.”

“Có những sai lầm, không có cơ hội sửa.”

Tôi quay người lên xe.

Lục Chấp định đuổi theo thì bị người đàn ông mặc vest chặn lại.

“Xin ông giữ thể diện.”

“Anh là ai?” — Lục Chấp gầm lên.

Người kia mỉm cười nhạt:
“Tập đoàn Cố thị, trợ lý chủ tịch.”

“Cố Thanh là con gái duy nhất của chủ tịch chúng tôi.”

“Cũng là người thừa kế duy nhất của Cố thị.”