Chương 7

Cập nhật lúc: 01-02-2026
Lượt xem: 97

Dạo này, vì mục tiêu chen chân vào vị trí “nhân vật trung tâm phần lời cảm ơn” trong luận văn của tôi, Tống Hạc gần như dốc toàn lực, tận tâm tận tình đến mức quá đáng.

So với thầy hướng dẫn chính thức, anh ấy trông còn giống… thầy hơn.

Trước đây, mỗi khi gặp chỗ không hiểu, tôi toàn tự nuốt xuống, sợ hỏi ra lại bị mắng là đầu óc có vấn đề.

Nhưng với Tống Hạc thì khác.

Anh chưa từng khó chịu với tôi dù chỉ một lần.

Cho dù tôi hỏi mấy câu ngớ ngẩn đến mức không thể ngớ ngẩn hơn, anh vẫn kiên nhẫn giải thích từng chút một, còn tiện tay mở rộng thêm kiến thức ngoài lề.

Theo anh học thật sự thu hoạch được không ít.

Ban đầu, tối nào đúng 9 giờ anh cũng gọi video, kèm tôi sửa nội dung và format luận văn.

Sửa được một lúc, tôi lại mất tập trung.

Nhìn khung hình phía sau anh, tôi buột miệng hỏi:

“Anh không ở nhà à? Phía sau trông giống phòng khách sạn ghê.”

Anh đáp qua loa, rõ ràng không muốn nói nhiều:

“Ở ngoài thoải mái hơn.”

Một lát sau, tôi vẫn không nhịn được tò mò tiếp:

“Thầy Tống, mùa đông bên anh… nóng lắm hả?”

“Hả?”

Không có gì đâu, chỉ là tôi thấy giữa mùa đông mà ngày nào anh cũng mặc áo ba lỗ, thậm chí có hôm… không mặc gì, nên hơi hiếu kỳ nhiệt độ bên đó thôi.

“À… không có gì, anh giảng tiếp đi ạ.”

“Ừ.”

Tôi không dám nói thẳng, sợ anh mà ngại thì tôi cũng hết cái để nhìn.

Viết luận văn thì chán chết, nhưng xem nam thần viết luận văn thì… cũng tạm gọi là có động lực.

Cuối cùng, buổi bảo vệ sơ bộ cũng trôi qua thuận lợi.

Tôi cảm giác tấm bằng thạc sĩ đang ở trên mây vẫy tay gọi tôi xuống nhận.

Vui không chịu nổi.

Sau buổi bảo vệ, thầy gọi tôi lên văn phòng riêng.

Tôi hí hửng chạy đi, tưởng được khen.

Ai ngờ thầy chẳng đả động gì đến luận văn cả.

“Lâm Niệm, em nói thật với thầy đi, giữa em với thằng Tống Hạc kia rốt cuộc là thế nào?”

“Có phải nó bắt nạt em, làm em tủi thân quá nên em mới đá nó không?”

“Em cứ nói thật, ở đây không có người ngoài. Nếu nó làm gì sai, thầy với sư mẫu nhất định không bỏ qua cho nó.”

Tôi liếc thấy chiếc điện thoại trên bàn thầy vẫn đang sáng màn hình cuộc gọi.

Không có người ngoài cái gì chứ…

Thầy thấy tôi nhìn rồi, cười gượng, cầm điện thoại giơ lên:

“Là sư mẫu em đó, yên tâm, đều là người trong nhà.”

“Bà ấy lo cho em lắm.”

“Bọn thầy hỏi nó mấy lần vì sao chia tay, nó cứ ậm ừ không nói. Hai người lớn lo đến mất ngủ, cứ sợ mình dạy con không tốt.”

“Chuyện tình cảm tụi trẻ bọn thầy vốn không muốn xen vào, nhưng em là học trò của thầy.”

“Đầu óc thì hơi… chậm một tí, nhưng vẫn là con của thầy.”

“Không thể coi như không thấy được.”

Tôi: “……”

Nói gì thì nói, thầy tôi thật sự xem học trò như con ruột.

Mấy năm trước có một sư tỷ bị lừa kết hôn, đối phương gia thế rất mạnh, vụ ly hôn gần như không có cửa thắng.

Biết chuyện, thầy dùng hết quan hệ trong giới luật giúp sư tỷ lật ngược thế cờ.

Năm ngoái tôi sốt cao ban đêm, không tiện nhờ bạn cùng phòng, định uống thuốc cầm cự.

Trước khi mê man, tôi vẫn nhắn cho thầy xin nghỉ buổi sáng hôm sau.

Ai ngờ thầy lập tức hỏi tình trạng, rồi cùng sư mẫu chạy thẳng đến trường, đưa tôi đi bệnh viện ngay trong đêm.

Nên tôi biết, họ thật sự quan tâm tôi.

Thấy tôi im lặng, thầy vội trấn an:

“Đừng sợ, nếu em lo nó làm khó em, thầy cho nó sang Đức học lại lần nữa!”

Tôi bật cười.

Tống Hạc mà nghe chắc xỉu tại chỗ.

Giờ thì tôi hiểu vì sao dạo gần đây gọi video với anh, phía sau lúc nào cũng là phòng khách sạn.

Hóa ra là bị bố mẹ tra hỏi đến phát điên nên phải dọn ra ngoài ở.

Thật ra Tống Hạc cũng oan lắm.

Lúc chia tay, tôi chẳng nói rõ lý do.

Nên không phải anh không muốn nói, mà là… không biết nói thế nào.

Tôi kể lại nguyên do ngày đó cho thầy và sư mẫu nghe.

Biết chuyện không nghiêm trọng như họ tưởng, hai người mới yên tâm.

Đầu dây bên kia, sư mẫu cười:

“Thật ra con không biết đâu, nó từng tự ti ghê lắm.”

“Trước khi ra nước ngoài, nó suốt ngày hỏi mẹ mấy câu kiểu:

‘Con có phải không đủ cao, không đủ đẹp trai, body không ổn, học vấn chưa đủ, tính cách lại nhạt không?’”

“Mẹ còn mắng nó thần kinh, ai ngờ là vì thất tình.”

“Hai đứa đúng là… chẳng ai chịu tin mình một chút.”


12

Trước đó tôi đã hứa với Tống Hạc, bảo vệ xong sẽ mời anh ăn.

Giờ này chắc anh đang đợi tôi dưới giảng đường.

Nói chuyện xong với thầy và sư mẫu, tôi vội chạy xuống tìm anh.

Nhưng tìm mãi chẳng thấy người đâu.

Tôi vừa gọi điện vừa nhìn quanh, cuối cùng thấy anh ở gần bụi cây cạnh thư viện.

Tôi chạy tới.

Rồi chứng kiến một cảnh—

Tống Hạc đang ngồi xổm trước một con Corgi.

Không, giờ nó tên là Sơn Pháo.

Trong tay anh cầm một bó hoa, vẻ mặt nghiêm túc huấn luyện chó:

“Lát nữa mày ngậm bó hoa này, chạy tới trước mặt mẹ, đưa cho mẹ rồi giả bộ dễ thương.”

“Phải đáng yêu tới mức mẹ không nỡ từ chối, hiểu chưa?”

“Ngoan nào Sơn Pháo, Sơn Pháo đại vương, giúp bố theo đuổi lại mẹ nhé?”

“Nếu thành công, bố bao mày ăn một tháng!”

Sơn Pháo nhìn thấy tôi, sủa hai tiếng.

Tống Hạc vỗ mông nó một cái:

“Mày đồng ý hay không thì lên tiếng chứ?”

Sơn Pháo vẫn nhìn tôi, lại sủa thêm hai tiếng nữa.