THI TRƯỢT

Cập nhật
01-02-2026
Thể loại
Lượt xem
118
Trạng thái
Chưa xác định

“Cô nói cái gì?”
Bên kia điện thoại nghẹn lại một giây, rồi giọng trầm xuống, mang theo vẻ uy hiếp rất quen thuộc.

“Tôi nói cho cô biết, xe mang biển số A·7XXX gây tai nạn liên hoàn, hiện có người bị thương. Cô là chủ xe, không đến phối hợp thì hậu quả cô tự gánh!”

Tôi ngẩn ra.

Biển số A·7XXX?

Đó là biển số… của chiếc xe tập lái.

Chiếc xe tôi ngồi thi trượt mười lần, mỗi lần đều chết máy ngay dốc cầu.

Tôi bật cười thành tiếng:
“Đồng chí cảnh sát, anh chắc chứ? Xe đó là của trung tâm đào tạo lái xe, tôi chỉ là thí sinh thi trượt mười lần. Hay là… anh gọi nhầm người?”

Bên kia im lặng ba giây.

Rồi lập tức chuyển giọng, không còn gào thét nữa mà là kiểu lạnh lùng đầy tính công vụ:
“Cô đừng giả ngu. Chủ xe đăng ký là cô, trách nhiệm pháp lý cũng là cô. Nếu không đến, chúng tôi sẽ lập hồ sơ cưỡng chế.”

Tôi lúc này mới thật sự tỉnh táo.

Tôi chưa từng mua xe.
Tôi chưa từng đăng ký biển số.
Tôi thậm chí còn không có bằng lái.

Một thí sinh trượt mười lần, lấy đâu ra tư cách làm chủ xe?

Tôi hỏi thẳng:
“Anh nói tôi là chủ xe, vậy anh đọc cho tôi nghe số căn cước và địa chỉ đăng ký đi.”

Bên kia nghẹn họng.

Chỉ một giây đó thôi, tôi biết ngay — có mùi rồi.

Giọng anh ta lập tức đổi sang kiểu nửa đe nửa dỗ:
“Cô à, chuyện này cũng không lớn. Bên bị đâm yêu cầu bồi thường 90.000 tệ. Cô chỉ cần chuyển tiền, chúng tôi sẽ giúp cô xử lý nội bộ, không để lại án tích…”

Tôi không đợi anh ta nói hết.

Tôi cúp máy.

Sau đó, bấm thẳng 110.


“Tôi xin báo án.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng bất ngờ.
“Có người tự xưng là cảnh sát giao thông, gọi điện nói tôi gây tai nạn liên hoàn, yêu cầu tôi chuyển 90.000 tệ để ‘xử lý nội bộ’. Tôi nghi ngờ là lừa đảo, nhưng cũng không loại trừ khả năng có người giả mạo thông tin của tôi trong hệ thống.”

Đầu dây bên kia lập tức nghiêm túc hẳn lên:
“Chị giữ nguyên điện thoại, đừng xóa nhật ký cuộc gọi. Chúng tôi sẽ lập tức xác minh.”

Mười lăm phút sau.

Một cuộc gọi khác đến — lần này là số tổng đài chính thức của đội cảnh sát giao thông thành phố.

“Xin hỏi chị có phải vừa nhận được cuộc gọi từ số 13XXXX không?”

“Tôi có.”

“Chúng tôi xác nhận, số đó không thuộc hệ thống cảnh sát, và biển số mà đối phương cung cấp không hề đăng ký dưới tên chị.”

Tôi thở ra một hơi.

Nhưng câu tiếp theo của anh cảnh sát khiến tôi lạnh sống lưng:

“Chị từng thi sát hạch lái xe ở trung tâm Minh Thành đúng không?”

“Đúng.”

“Vậy thì chị cần đến đây một chuyến. Không phải vì tai nạn —
mà vì thông tin cá nhân của chị đã bị rò rỉ nội bộ.”


Lúc đó tôi mới hiểu.

Thi trượt mười lần không đáng sợ.
Đáng sợ là có người đã ghi nhớ rất kỹ việc tôi trượt mười lần.

Và họ cho rằng,
một người phụ nữ bị đánh gục bởi vô lăng mười lần
sẽ dễ dàng bị đánh gục thêm lần nữa —
bằng một cú điện thoại.

Nhưng xin lỗi nhé.

Tôi có thể không lái được xe.
Nhưng tôi biết khi nào phải đạp phanh.