Người Chồng
Ánh mắt Cố Thừa Phong vẫn dừng trên người tôi rất lâu.
Lâu đến mức đám công nhân xung quanh bắt đầu nín thở, không ai dám cử động.
Tôi thì vẫn cúi đầu, tay xoay con ốc vít đều đều, như thể người đàn ông đứng trước mặt chỉ là một khách hàng xa lạ.
“Mộng Vũ.”
Anh lại gọi tên tôi lần nữa, giọng trầm xuống.
“Tại sao em không nhìn anh?”
Tôi khẽ cười, nụ cười rất nhạt.
“Cố tổng nhận nhầm người rồi.”
“Tôi không quen anh.”
Không khí như bị đông cứng.
Thư ký đứng bên cạnh sững sờ nhìn tôi, môi run run:
“Y tá Diệp… chị đừng đùa nữa, năm đó chính là chị—”
“Câm miệng.”
Cố Thừa Phong cắt ngang, chỉ bằng một câu ngắn gọn.
Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu đến mức khiến người khác không dám đối diện.
“Mười hai năm.”
“Em biến mất suốt mười hai năm.”
“Anh tìm em khắp nơi.”
Tôi dừng tay, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt tôi trống rỗng, bình thản đến đáng sợ.
“Vậy sao?”
“Thật vất vả cho Cố tổng rồi.”
Anh khựng lại.
Có lẽ anh chưa từng nghĩ, người phụ nữ từng khóc trong lòng anh, từng vì anh mà bỏ cả ca trực, giờ đây lại nói chuyện xa lạ như vậy.
Anh hít sâu một hơi, giọng dịu xuống, mang theo thứ gọi là hối hận:
“Năm đó… anh không tin em là lỗi của anh.”
“Nhưng anh không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy.”
“Anh đã điều tra lại hồ sơ—”
Tôi bật cười.
Tiếng cười khàn khàn, như kim loại cọ vào nhau.
“Điều tra?”
“Sau khi tôi ngồi tù mười hai năm, sau khi cha tôi chết vì lên cơn đau tim trong phòng cấp cứu mà không ai chịu cứu?”
“Sau khi tôi suýt chết cháy trong căn nhà bị người ta phóng hỏa?”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Tổng giám đốc Cố, anh điều tra chậm thật đấy.”
Sắc mặt anh tái đi.
Bàn tay đặt bên hông khẽ siết chặt.
“Mộng Vũ… anh—”
“Đủ rồi.”
Tôi cắt lời anh.
“Anh đến đây rốt cuộc là vì điều gì?”
“Chuộc lỗi?”
“Hay là muốn nghe tôi nói một câu ‘em không hận anh’?”
Anh im lặng.
Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
Tôi cúi đầu, tiếp tục vặn ốc vít, giọng nói nhẹ bẫng:
“Xin lỗi, tôi không rảnh.”
“Tôi còn phải tăng ca, nếu không sẽ bị trừ lương.”
Một câu nói bình thường, nhưng lại như dao cứa.
Người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao, từng là chỗ dựa duy nhất của tôi năm xưa, giờ đây đứng trước tôi — không còn tư cách bước thêm một bước.
Anh nhìn tôi thật lâu.
Rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói:
“Anh sẽ quay lại.”
Tôi không đáp.
Chiếc Ferrari đỏ rực nổ máy, rời khỏi xưởng trong ánh nhìn phức tạp của mọi người.
Chỉ có tôi biết.
Ngày anh tự tay đưa tôi vào tù,
giữa chúng tôi đã không còn đường quay lại nữa.