Chương 9
“Nhưng hôm nay ngài lại đích thân tìm tới tận đây, khiến vợ tôi không vui.”
Giọng Lệ Đình Thâm trầm xuống.
“Vậy nên, tôi nghĩ mình không cần phải nói thêm bất cứ điều gì nữa.”
Tạ Tư Nguyên đứng chết lặng.
Nụ cười mỉa mai ban nãy còn treo nơi khóe môi anh ta trong nháy mắt đông cứng, rồi hoàn toàn sụp đổ.
“Lệ tổng… ngài vừa nói cái gì?”
“Vợ ngài? Ai là vợ ngài cơ?”
Lệ Đình Thâm đưa tay gạt nhẹ những lọn tóc bị gió thổi rối bên tai tôi, sau đó mới ngẩng mắt nhìn thẳng Tạ Tư Nguyên, ánh nhìn lạnh nhạt mà dứt khoát:
“Ngài Tạ, là ngài không hiểu, hay chỉ cố tình không muốn hiểu?”
“Trần Niệm là vợ tôi, cũng là mẹ của con tôi.”
Cơ thể Tạ Tư Nguyên loạng choạng, sắc mặt tái đi, suýt nữa thì đứng không vững.
Lệ Đình Thâm quay sang quản gia, giọng nói bình thản:
“Tiễn khách.”
“Từ nay về sau, nếu còn bất kỳ ai đến quấy rầy phu nhân, lập tức báo tôi, đồng thời gọi cảnh sát.”
Dứt lời, anh nhận lấy Lệ Vân Túc từ tay tôi, tay còn lại khoác qua eo tôi, thong thả bước vào trong nhà.
12
Vừa bước vào phòng khách, tôi liền né khỏi vòng tay anh, có chút lúng túng dắt Lệ Vân Túc về phòng ngủ.
“Vân Túc, ban ngày hôm nay con đi đâu vậy? Cô tìm con cả ngày không thấy.”
Cậu bé bĩu môi, vẻ mặt đầy ấm ức:
“Đừng nhắc nữa ạ. Ba đưa con tới nhà trẻ rồi.”
“Hả? Sao lại đột nhiên đưa con đi nhà trẻ?”
“Ba bảo không thể để cô mệt quá.”
“Còn nói muốn để cô và ba có thời gian ở bên nhau.”
Tôi ngẩn người:
“Tại sao phải có thời gian riêng?”
Lệ Vân Túc hạ giọng, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy:
“Ba nói phải bồi dưỡng tình cảm với cô, như vậy cô mới không bỏ rơi hai ba con.”
Lời vừa dứt, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ cửa:
“Vân Túc, xuống ăn cơm. Đừng làm phiền mẹ nghỉ ngơi.”
Nghe chữ mẹ từ miệng anh, tim tôi khẽ run, vẫn chưa quen được.
Lệ Vân Túc chạy tới hôn nhẹ lên trán tôi:
“Mẹ nghỉ ngơi đi nhé. Con ăn xong sẽ lên chơi với mẹ!”
Cửa phòng khép lại, chỉ còn tôi và Lệ Đình Thâm.
Anh bước vào, ngồi xuống đối diện tôi.
“Hôm nay em thấy khá hơn chưa?”
Giọng anh dịu đi rất nhiều.
Chiếc áo len cổ lọ màu đen ôm sát vóc dáng cao lớn khiến tôi vô thức quay mặt sang chỗ khác.
“Ngài Lệ…” tôi hít sâu một hơi,
“Cảm ơn ngài vì đã đứng ra giúp tôi. Nhưng tôi không muốn vì chuyện cá nhân mà ảnh hưởng tới quyết định làm ăn của ngài.”
Lệ Đình Thâm bật cười nhẹ:
“Sao lại không đáng?”
“Tôi chỉ là… không xứng để ngài làm như vậy.”
Anh nghiêng người lại gần hơn, khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp thở của anh.
“Trần Niệm,” anh nói chậm rãi,
“anh từng nói rồi. Chúng ta là vợ chồng. Bảo vệ em là việc anh nên làm.”
“Nhưng—”
“Đừng nhắc đến chuyện vợ chồng trên danh nghĩa nữa.”
“Hiện tại, anh muốn làm chồng em một cách nghiêm túc.”
Tôi sững sờ.
Mặt nóng bừng, tim đập loạn nhịp.
Lệ Đình Thâm mỉm cười:
“Anh sẽ cho em thời gian.”
“Chỉ là… anh muốn xin trước một chút quyền lợi.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, anh đã cúi xuống.
Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng chạm lên gò má tôi, rồi rất khẽ, rất chừng mực, đặt một nụ hôn lên trán.
Tôi căng thẳng đến mức gần như nín thở.
Anh hỏi, giọng thấp:
“Như vậy, em có chấp nhận được không?”
Tôi gật đầu thật khẽ.
“Đừng vội.”
“Chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
Anh kéo chăn cho tôi, rồi rời khỏi phòng.
13
Hôm sau, Lệ Vân Túc vẫn không cam tâm khi bị đưa tới nhà trẻ.
Còn tôi thì đã đỡ bệnh hơn.
Lệ Đình Thâm mặc đồ thường ngày, gọn gàng và lịch thiệp, mời tôi đi xem phim.
Sau khi suy nghĩ, tôi đồng ý.
Dù sao chúng tôi cũng đã đăng ký kết hôn, nếu có thể chậm rãi vun đắp, cũng không phải chuyện xấu.
Rạp chiếu phim yên tĩnh.
Bộ phim tình cảm nước ngoài với không ít cảnh thân mật.
Âm thanh xung quanh khiến tôi có chút căng thẳng.
Lệ Đình Thâm nghiêng sang, nhìn tôi chăm chú:
“Được không?”
Tôi nhắm mắt gật đầu.
Nụ hôn của anh mang theo hương bạc hà nhàn nhạt, ban đầu rất nhẹ, sau đó dần sâu hơn, khiến tôi không kịp thích nghi.
Rất lâu sau, anh mới dừng lại.
Rồi lại hỏi, nghiêm túc đến buồn cười:
“Như vậy thì sao?”
Tôi tức quá, đấm nhẹ vào ngực anh:
“Lệ Đình Thâm, anh đúng là…”
Anh cười, nắm tay tôi:
“Anh chỉ sợ làm em hoảng.”
“Không có kinh nghiệm mà có Vân Túc à?”
Anh khẽ đáp một tiếng mơ hồ, rồi lại cúi xuống.
14
Tối đó, sau khi dỗ Lệ Vân Túc ngủ xong, tôi nhận được cuộc gọi của anh, bảo tôi mang cà phê lên phòng làm việc.
Vừa gõ cửa, tôi đã bị kéo vào.
Những nụ hôn dồn dập khiến tôi choáng váng.
Mùi hương quen thuộc trên người anh bao trùm lấy tôi —
ấm áp, sạch sẽ, khiến người ta không kịp chống cự.