Chương 10
Anh giữ tôi sát bên mép giường, hơi thở trầm thấp vờn bên tai:
“Trần Niệm… anh không muốn chờ thêm nữa.”
“Anh muốn tiến nhanh hơn một chút. Được không?”
Tôi xấu hổ đến mức không biết trả lời ra sao.
Anh khẽ bật cười, giọng nói trở nên dịu đi:
“Em không phản đối… vậy anh xem như em đồng ý.”
Khoảng cách giữa chúng tôi dần bị xóa nhòa.
Thế giới ngoài kia dường như lặng đi, chỉ còn lại nhịp tim hỗn loạn và hơi ấm quen thuộc.
Sau đó, Lệ Đình Thâm ôm tôi trong vòng tay, đặt vào tay tôi một xấp catalogue đủ màu sắc, giọng nói vẫn còn khàn nhẹ:
“Trần Niệm, chọn một công ty tổ chức hôn lễ đi.”
“Anh muốn bù cho em một lễ cưới đàng hoàng.”
Tôi lắc đầu:
“Không cần đâu.”
Anh cúi xuống, giọng nói kiên định:
“Cần.”
“Anh muốn để cả thế giới biết, Trần Niệm là vợ của anh.”
“Và anh là chồng của cô ấy.”
“Anh chỉ tiếc…”
“Không thể ngay từ lần đầu gặp em, đã cho em tất cả những điều tốt đẹp nhất.”
Tôi bật cười:
“Lần đầu gặp nhau, chúng ta còn chưa hiểu gì về nhau mà…”
Anh ghé sát, khẽ thì thầm bên tai tôi:
“Nhưng ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em,”
“anh đã thích em rồi.”
15
Hôn lễ của chúng tôi long trọng đến mức gây xôn xao cả thành phố.
Ba ngày liền, tin tức phủ kín trang đầu các báo địa phương.
Tôi trách anh quá phô trương.
Quản gia chỉ cười hiền:
“Phu nhân, ông chủ xưa nay vốn rất kín tiếng.”
“Có lẽ… đây là lần duy nhất ngài ấy muốn cho cả thế giới biết mình hạnh phúc.”
Tôi không nói thêm gì nữa.
Đêm tân hôn, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Chưa kịp phản ứng, Lệ Đình Thâm đã đưa tay ngắt máy, khẽ siết tôi lại:
“Bà Lệ, tập trung.”
……
Sau đó, anh vuốt nhẹ tóc tôi, ngập ngừng một chút rồi nói:
“Trần Niệm, anh có một bí mật muốn nói với em.”
“Ừm?”
“Thật ra… Vân Túc không phải con ruột của anh.”
“Thằng bé là con của chị gái anh.”
Qua lời anh kể, tôi dần hiểu rõ mọi chuyện.
Khi còn trẻ, cha mẹ Lệ Đình Thâm qua đời vì tai nạn.
Chính chị gái là người nuôi anh khôn lớn.
Sau này chị kết hôn, sinh ra Lệ Vân Túc.
Nhưng một vụ tai nạn giao thông đã cướp đi sinh mạng của cả hai vợ chồng chị.
Lệ Đình Thâm nhận nuôi Vân Túc, đứng tên cha hợp pháp của thằng bé.
“Trước kia, anh chỉ nghĩ sẽ sống cùng Vân Túc cả đời.”
“Nhưng rồi em xuất hiện…”
“Cuộc đời anh thay đổi.”
Tôi sững sờ:
“Vậy… anh thật sự chưa từng…”
Anh đỏ mặt, khẽ gật đầu.
Tôi suýt bật cười.
Không biết là tôi gặp may, hay là… gặp quá hời rồi.
16
Hôm đó, tôi vừa bước ra khỏi bệnh viện.
Lệ Vân Túc kéo tay tôi, lo lắng hỏi:
“Mẹ ơi, không phải ba nói mẹ đã khỏe rồi sao? Sao còn đến bệnh viện?”
Tôi cúi xuống, mỉm cười:
“Vì trong bụng mẹ… có một em bé nhỏ rồi.”
Thằng bé lập tức nhảy cẫng lên:
“Thật hả? Vậy là con sắp có em rồi!”
“Nếu là em trai thì sao?” tôi trêu.
Lệ Vân Túc suy nghĩ rất nghiêm túc:
“Nếu là em trai thì… để ba nuôi.”
“Nếu là em gái thì con nuôi.”
Tôi bật cười.
Sự hạnh phúc đôi khi đơn giản đến vậy.
Nhưng khi đang chuẩn bị lên xe, một người đàn ông dáng vẻ tiều tụy chặn trước mặt tôi.
Tôi vừa định lấy tiền lẻ, thì người đó gọi tên tôi:
“Trần Niệm?”
Tôi sững người.
Người đàn ông gầy gò, tóc tai bù xù trước mặt… là Tạ Tư Nguyên.
Lệ Vân Túc theo phản xạ đứng chắn trước tôi.
Tôi kéo thằng bé lại, bình tĩnh hỏi:
“Sao anh lại ra nông nỗi này?”
Tạ Tư Nguyên che mặt khóc, giọng run rẩy:
“Trần Niệm… em giúp anh được không?”
“Chỉ cần em nói một câu với Lệ Đình Thâm…”
“Anh ấy chắc chắn sẽ nghe em.”
Tôi lúc này mới nhớ lại những chuyện Lệ Đình Thâm từng nhắc qua.
Tạ thị bị cắt hợp tác.
Thiết bị y tế xảy ra tai nạn chết người.
Rồi đến chuyện trốn thuế bị phanh phui.
Người chị gái mà Tạ Tư Nguyên tin tưởng nhất, đã mang tiền ra nước ngoài từ lâu.
Khi Tạ thị sụp đổ, anh ta bị bỏ lại một mình.
Nhìn anh ta lúc này, tôi không hề thấy thương hại.
“Tạ Tư Nguyên,” tôi nói chậm rãi,
“mạng người là bình đẳng.”
“Anh gây ra hậu quả, thì phải tự gánh.”
“Không ai cứu được anh cả.”
Đúng lúc đó, Lệ Đình Thâm từ bệnh viện bước ra, nắm lấy tay tôi:
“Trần Niệm, chúng ta về nhà.”
Tôi gật đầu.
Lần này, tôi không ngoảnh lại nữa.
HẾT